Những bác sĩ nữ thể hiện sự thấu cảm nhiều hơn những bác sĩ nam. Họ hỏi bệnh nhân của họ nhiều câu hỏi, bao gồm các câu về cảm xúc và cảm giác, dành nhiều thời gian trò chuyện cùng các bệnh nhân hơn đồng nghiệp nam. Điều đó có thể khiến cho phụ nữ làm bác sĩ tốt hơn nhưng cũng lấy đi một phần lớn sức khỏe tinh thần của họ.
Những nghiên cứu cho thấy những bác sĩ nữ có nguy cơ kiệt sức cao hơn những bác sĩ nam, và điều đó dẫn đến nhiều khác biệt khi làm việc bằng sự thấu cảm. Kiệt sức là điều tồi tệ cho bác sĩ và bệnh nhân của họ. Những người bị kiệt sức cảm thấy rất mệt mỏi, suy sụp tinh thần, hoài nghi và cô lập bản thân. Họ ít hài lòng về công việc của chính họ.
Những bác sĩ bị kiệt sức trầm trọng mắc nhiều lỗi hơn, thường ít trả lời các câu hỏi của bệnh nhân hoặc không thảo luận đầy đủ về các lựa chọn điều trị của họ. Thật thú vị, khi người ta trở nên kiệt sức họ giảm đi sự thấu cảm cảm với người khác (còn gọi là sự suy giảm lòng trắc ẩn). Sự suy giảm trắc ẩn được coi là cái giá của việc chăm sóc bởi vì nó thường thấy ở các chuyên gia y tế như là y tá, chuyên gia tâm lý trị liệu và bác sĩ.
Một lý luận về nguyên nhân cho sự suy giảm lòng trắc ẩn được đặt ra là sự thấu cảm cao gây ra cảm xúc dễ bị kích động và nhiều phiền muộn, vì vậy việc giảm sự thấu cảm chỉ đơn giản là một cơ chế sinh tồn để đối phó căng thẳng trong thời gian dài hoặc căng thẳng cực độ về cảm xúc. Lý thuyết này đã được sử dụng để giải thích tại sao sinh viên y khoa và bác sĩ nói về mức độ thấu cảm thấp dần sau khi họ trải qua các trường y khoa và và đào tạo y khoa sau đại học. Nó cũng có thể giải thích tại sao bộ não của bác sĩ đưa ra ít phản ứng hơn khi chứng kiến mọi người trải qua nỗi đau so với người không phải là bác sĩ.
