Cách đây vài năm một người bạn thân của tôi đã mất cha. Tôi thấy cô ấy ngồi một mình thẫn thờ trên băng ghế đá phía ngoài nơi làm việc của chúng tôi. Cô ấy hoàn toàn quẫn trí và tôi không biết phải nói gì với cô ấy. Chúng ta có thể sẽ nói những điều không phù hợp với một người đang đau buồn và dễ bị tổn thương. Vì vậy, tôi bắt đầu kể việc chuyện tôi đã lớn lên như thế nào khi không có cha. Tôi kể rằng bố tôi đã bị chết đuối trong một chiếc tàu ngầm khi tôi chỉ mới 9 tháng tuổi và tôi đã luôn thương tiếc cho sự ra đi của cha tôi, dù tôi không biết gì về ông ấy. Tôi chỉ muốn cô ấy biết rằng mình không cô đơn, rằng tôi đã trải qua điều tương tự và có thể đồng cảm cùng cô ấy.
Nhưng sau khi tôi kể lại câu chuyện này, bạn ấy nhìn tôi và ngắt lời: “Được rồi, Celeste, bạn thắng. Bạn chưa bao chờ có cha, còn tôi thì có ít nhất 30 năm ở bên cạnh cha mình. Nỗi đau của bạn lớn hơn. Tôi đoán chắc là tôi không nên buồn vì cha tôi vừa mới chết hả.”
Tôi sửng sốt và quê độ. Phản xạ của tôi ngay lúc đó giải thích ngay: “Không, không, không. Đó không phải là điều tôi muốn nói. Tôi chỉ muốn bạn biết là tôi hiểu bạn đang cảm thấy như thế nào thôi”. Và cô ấy trả lời: “Không, Celeste, bạn không biết. Bạn không hiểu gì về cảm giác của tôi cả.”
Đọc tiếp “Lỗi Sai Mà Tôi Phạm Phải Với Người Bạn Đang Đau Buồn Của Mình”

/arc-anglerfish-syd-prod-nzme.s3.amazonaws.com/public/ZGX3LI7GLBHLJINVELOCQIXVAQ.jpg)