Đăng trong Tâm lý học thường thức

Làm Thế Nào Để Giải Quyết Sự Kháng Cự Ở Thân Chủ Trong Trị Liệu?

A therapist sits in the foreground, listening to a man discuss his frustrations.

Bạn đã bao giờ gặp phải những thân chủ kháng cự lại sự thay đổi chưa? Bạn có thân chủ nào từ chối những lời đề nghị của bạn và không bao giờ hoàn thành những bài tập đã được giao chưa? Bạn có cảm thấy quá trình trị liệu với thân chủ đang dần trở nên trì trệ?

Nhiều nhà lâm sàng đã từng trải nghiệm sự kháng cự từ thân chủ. Nhìn chung, nhà trị liệu sẽ có một trong hai phản ứng sau: (1) đổ lỗi cho thân chủ hoặc (2) đổ lỗi cho bản thân. Cả hai đều không phù hợp. Đổ lỗi sẽ không bao giờ mang lại kết quả tích cực, đặc biệt với các ngành nghề về sức khỏe tinh thần. Thay vì thế, nhà lâm sàng nên chú tâm vào 6 nguyên nhân mà các thân chủ thường kháng cự sau đây:

1) Nhà trị liệu không có khả năng phát triển mối quan hệ với thân chủ

Thường thì nhà trị liệu sẽ cho rằng sự kháng cự của thân chủ hoàn toàn là vì lý do nào đó ở thân chủ. Trên thực tế, một yếu tố góp phần chính là nhà trị liệu không có khả năng tạo dựng một mối quan hệ trị liệu mạnh mẽ với thân chủ. Tạo dựng mối quan hệ yêu cầu:

Đọc tiếp “Làm Thế Nào Để Giải Quyết Sự Kháng Cự Ở Thân Chủ Trong Trị Liệu?”
Đăng trong Tâm lý học thường thức

Làm Sao Để Giúp Người Trầm Cảm?

Vào đêm nọ, một người bạn đã gọi cho tôi và nói: “Mình đã cắt cổ tay”, “Mình không ăn uống gì. Mình không muốn sống nữa.”. Thời điểm trước đây chúng tôi đã từng có nhiều cuộc gọi chia sẻ về chứng trầm cảm của cô ấy; cha mẹ của cô ấy cũng biết, tôi đã từng nói chuyện hằng giờ qua điện thoại với người bạn thời thơ ấu của cổ để so sánh các ghi chép, cô ấy đã dùng thuốc và gặp nhà trị liệu. Chúng tôi đã cùng nhau trải qua rất nhiều chuyện, nhưng cuộc gọi đặc biệt lần này, tôi không biết còn gì để nói với cô ấy. Tất cả những gì tôi có thể nói: “Điều đó là không tốt và tao không muốn mày làm vậy”, và rồi tôi cảm thấy như phổi mình bị lấy đi – như thể tất cả không khí đã bị hút ra khỏi lồng ngực. “Tao rất xin lỗi, tao chỉ muốn mày khỏe hơn”. Tôi đã rời trường đại học vài tuần sau đó và tôi nhận thấy bản thân chỉ muốn nhắn tin với cô ấy thay vì gọi lại, chờ vài ngày rồi vài tuần thì tôi mới đáp lại tin nhắn của cô, cứ thế tình bạn của chúng tôi dần dần phai nhạt. Mãi đến lúc cô ấy cố thực hiện hành vi tự tử, chúng tôi dường như không còn biết gì về nhau ngoại trừ ngày sinh nhật. Cô ấy mãi nhớ sinh nhật tôi. Còn tôi thì luôn quên ngày đó của cô.

Hiện tại bản thân tôi đã từng trải qua trầm cảm, và tôi cũng có một số bạn bè trong các giai đoạn trầm cảm khác nhau, trong đó có một người liên tục gọi điện vào đêm khuya yêu cầu tôi nói chuyện để “giúp cô ấy khuây khoả”. Có nhiều người xung quanh tôi đang bị căng thẳng hoặc đang phải dùng thuốc chống trầm cảm, và vì vậy tôi tự hỏi: Làm thế nào để bạn thực sự giúp đỡ một người bị trầm cảm trong khi vẫn có thể bình tĩnh và kiểm soát được cuộc sống chính mình? Các tin nhắn tiếp theo, cuộc gọi điện thoại và những tuần lễ/tháng vật vã để phục hồi sau đó nên trông như thế nào đây? Vậy phải làm gì để giúp người ta cảm thấy tốt hơn hoặc không tồi tệ hơn? Nói tóm lại, nhà trị liệu sẽ có lời khuyên gì cho tôi đây?

Đọc tiếp “Làm Sao Để Giúp Người Trầm Cảm?”