Đăng trong Tâm lý học thường thức

Sự Đau Buồn Thông Thường và Sự Đau Buồn Do Sang Chấn

Vào một buổi sáng cách đây 20 năm, anh trai tôi đã bất ngờ qua đời. Anh ấy 37 tuổi, khỏe mạnh, đã có vợ và hai con. Thời điểm đó tôi vốn đã là một cựu chiến binh, đang trải qua sang chấn và sống với toàn bộ các triệu chứng PTSD từ những gì xảy ra trong quá khứ.

Cái chết của anh trai khiến cho tôi và các thành viên trong gia đình trở nên suy sụp. Gia đình chúng tôi vốn đã phải đương đầu với một số mất mát và khó khăn trước đây, nhưng lần này thì khác. Anh trai tôi vốn dĩ đã đóng một vai trò quan trọng trong việc hỗ trợ chúng tôi đối phó với những thách thức về sức khỏe và tài chính. Việc mất anh ấy đã tạo nên hiệu ứng domino cực lớn và cấu trúc gia đình bền chặt của chúng tôi đã bắt đầu mờ nhạt.

Tôi đã suy sụp, tê liệt và sợ hãi khi phải hòa nhập vào cuộc sống. Tôi dốc hết sức mình vào công việc, việc đó giúp tôi nhìn thấy ý nghĩa và mục đích sống. Ngày qua ngày, tôi sống sót được nhờ có các deadline và công việc liên tục ập đến, chúng giúp tôi thức dậy vào buổi sáng và tập trung vào những việc khác. Tuy nhiên, tôi vẫn không hòa nhập được với cuộc sống.

Sự Thống Trị của Nỗi Sợ

Gần 4 năm sau, tôi nhận được học bổng Fulbright để theo đuổi chương trình thạc sĩ tại Hoa Kỳ, tôi rất sợ phải đi. Tôi thực sự không muốn đi, nhưng tôi cũng không muốn ở lại. Tôi cảm thấy tê liệt, sợ hãi và không nhận ra rằng niềm đam mê học tập, việc tìm kiếm ý nghĩa và mục đích chính là biểu hiện của niềm đam mê sống của tôi. Nỗi sợ hãi đã thống trị đến mức, nó che lấp hầu hết mọi thứ khác.

Bất chấp nỗi sợ hãi, tôi đã chuyển đến Mỹ. Tôi tự nhủ rằng chắc chắn sẽ quay lại sau vài tháng nữa, nhưng ít nhất tôi sẽ biết rằng tôi đã thử tới đây.

Khi ở Mỹ, tôi cảm thấy xa rời mọi thứ và mọi người tôi biết. Tôi đang ở một thành phố miền núi nhỏ và ít nhất là với tôi – xa xôi. Các triệu chứng PTSD đầy đủ lại bùng phát và tôi mất cảm giác thèm ăn.

Có thể tôi sẽ chỉ ăn một ít thứ. Không phải là tôi quyết định không ăn, mà là tôi không thể ăn. Rất nhanh tôi nhận ra mình đang trải qua những phản ứng sinh tồn bản năng đến từ những trải nghiệm sang chấn trước đó.

Sang chấn Là Mấu Chốt Còn Thiếu

Bước đầu tiên giúp được tôi chính là tìm hiểu về sang chấn và cách nó ảnh hưởng đến phản ứng sợ hãi của tôi. Tôi bắt đầu trị liệu trở lại. Lần đầu tiên trong đời, nhà trị liệu nói với tôirằng tôi đã bị sang chấn. Cùng lúc đó, tôi theo học lớp “Giới thiệu về Sang chấn” và được giới thiệu về các tác phẩm của Peter Levine (một cuốn sách năm 1997) và Van der Kolk (một bài báo năm 1994). Thật khó để tin rằng những bài viết này có ý nghĩa như thế nào đối với tôi và hoàn cảnh cuộc sống của tôi bấy giờ. Điều đó đã đánh dấu một bước ngoặt lớn dẫn đến việc tôi trở thành một nhà trị liệu và một học giả nghiên cứu về sang chấn tâm lý.

Khi tôi bắt đầu xem xét sang chấn từ góc độ trị liệu, càng ngày tôi càng cảm thấy cần phải có một khuôn khổ nhất định.

Dr. Odelya Gertel Kraybill Expressive Trauma Integration™

ETI Roadmap After Trauma
Nguồn: Dr. Odelya Gertel Kraybill Expressive Trauma Integration™

Ngoài ra, trải nghiệm của chính tôi đã chỉ ra cách mà sang chấn có thể ảnh hưởng lên mọi mặt nhiều như thế nào. Hầu như mọi khía cạnh trong cuộc sống của tôi đều bị thay đổi theo nhiều cách đau đớn – từ cách tôi ăn uống đến cách ngủ, giao tiếp xã hội, tập thể dục, nghe nhạc và hơn thế nữa. Tôi muốn một cách tiếp cận can thiệp công nhận và giải quyết tất cả các mặt này.

Dần tôi nhận ra thêm một mục tiêu quan trọng thứ ba: ảnh hưởng lâu dài của việc can thiệp – tính ổn định của cá nhân. Trong hành trình của chính mình, tôi phát hiện ra rằng thường thì một cách tiếp cận mới sẽ giúp tôi cảm thấy tốt hơn trong một thời gian ngắn, nhưng sau đó nó sẽ mất dần tác dụng/ Từ việc đọc tài liệu và làm việc với thân chủ, tôi nhận ra đây là một vấn đề phổ biến đối với những người sống sót từ sang chấn. Tôi thấy rằng cần phải có một khung phân tích và điều trị mà tại đó vấn đề này được công nhận và giải đáp cho cả tôi lẫn các thân chủ..

Công cuộc tìm kiếm này đã cho ra đời cái mà tôi gọi là cách tiếp cận hợp nhất diễn đạt san chấn (ETI – Expressive Trauma Integration). Cách này sử dụng khung lý thuyết là một chu kỳ có tính liên tục, nhằm mô tả những gì xảy ra sau sang chấn khi một người sống sót bắt đầu hợp nhất sang chấn ấy vào họ. Khung ETI hướng tới một cách tiếp cận tích hợp trong điều trị, kết hợp tất cả các khía cạnh của cuộc sống và tập trung vào việc xây dựng một tinh thần lành mạnh.

Kinh nghiệm của tôi với tư cách là một người sống sót sau sang chấn và bây giờ là một nhà trị liệu thuyết phục tôi rằng để điều trị sang chấn lâu dài cần phải nhắm vào các khía cạnh khác nhau của sức khỏe. Có nhiều phương thức hữu ích, nhưng khi sử dụng đơn lẻ từng phương thức, kết quả mang lại sẽ không nhất quán và thời gian có hiệu lực cũng bị giới hạn. Tuy nhiên, khi sử dụng theo cách tính hợp chúng có thể mang lại tác động mạnh mẽ kéo dài theo thời gian.

Đau buồn thông thường so với Đau buồn do sang chấn

Trong cuộc sống, tất cả chúng ta đều trải qua nhiều loại đau buồn khác nhau. Tại một thời điểm nào đó, tất cả chúng ta rồi sẽ mất đi những người mà mình yêu quý, những năng lực từng có, những công việc, địa điểm mà mình từng yêu thích. Kubler-Ross mô tả đau buồn gồm 5 giai đoạn: Từ chối, Giận dữ, Mặc cả, Trầm cảm và Chấp nhận. Chúng ta có thể trải qua các giai đoạn này theo trình tự, cùng một lúc, hoặc cũng có thể chỉ trải qua một vài giai đoạn. Đau buồn rất phức tạp và mỗi người đều sẽ có trải nghiệm riêng của mình.

Đau buồn do sang chấn – đau buồn đi kèm với mất mát không đoán trước sẽ khác . Mất mát loại này sẽ kích hoạt các cơ chế sinh tồn hậu sang chấn khi chúng ta đang trải qua tang chế.

Sang chấn có tính bất ngờ đến cỡ nào? Điều đó không thể xác định được. Nó thay đổi từ người này sang người khác.

Học cách sống chung với nỗi sợ 

Sợ hãi là một phần của cuộc sống. Giống như hầu hết mọi người, tôi biết điều đó. Tuy nhiên, sau ngần ấy năm, vẫn có những khoảnh khắc tôi cảm thấy đông cứng cả người vì sợ hãi. Hai mươi năm trước vào tháng này anh trai tôi đã mất và tôi vẫn cảm thấy đông cứng khi nhớ lại khoảnh khắc tôi biết tin anh ấy qua đời.

Tiếp cận với những mất mát mang tính sang chấn này qua việc sử dụng cách tích hợp (vận động, tâm thần, âm nhạc, nghệ thuật) đã giúp tôi học cách tự điều chỉnh, giảm bớt căng thẳng hậu sang chấn và trạng thái áp lực. Không phải mọi thứ là sẽ hết hoàn toàn, không phải là sẽ giảm triệt để, nhưng đủ để có thể hòa mình vào cuộc sống, trải qua đau buồn mà không có các phản ứng chiến đấu/bỏ chạy hay đông cứng.

Tôi đã sử dụng liệu pháp tường thuật để vượt qua sang chấn của mình. Khi làm vậy tôi đã học cách điều chỉnh lại thế giới quan về bản thân và quá khứ của mình, tôi thay đổi cách mình định nghĩa về sự chữa lành, khả năng phục hồi và sự trưởng thành sau sang chấn.

Tiến tới Sự Hòa Hợp

Là một nhà trị liệu, mục tiêu chính của tôi với thân chủ thường là hỗ trợ họ đạt được sự hòa hợp với sang chấn. Nghĩa là sao? Ví dụ, đây là một bản tóm tắt rất ngắn gọn về cách (được viết tại thời điểm này, nhưng nó vẫn đang tiếp tục phát triển) tôi hiểu trải nghiệm sang chấn của mình sau nhiều năm nỗ lực hướng tới sự hòa hợp:

Từ tháng 9 năm 1999 cuộc sống tôi đã bị xáo trộn. Tôi là người sống sót sau một số sự kiện đau thương đồng thời cũng đang trải qua căng thẳng liên tục. Tôi đã mất những thứ mà tôi vẫn buồn vì đã mất đi, trong đó có những kỳ vọng nhất định về việc mọi thứ sẽ ra sao đối với tôi và gia đình tôi.

Dẫu cho có những mất mát như vậy nhưng trong thời gian này tôi đã làm được và đạt được nhiều điều mà tôi chưa bao giờ nghĩ rằng mình có thể hoặc thậm chí không dám hy vọng mình sẽ có được. Kết quả là, tôi đã nhận ra năng lực, sự sáng tạo và thậm chí cả những điểm yếu của mình, chúng đều là nguồn lực sống to lớn. Tôi đã tìm được cách sống cùng sang chấn mà vẫn mang lại ý nghĩa và mục đích không chỉ cho tôi mà còn cho nhiều người khác đang sử dụng cách tiếp cận ETI.

Nguồn: Psychology Today

Tác Giả: Odelya Gertel Kraybill, Tiến sĩ, là một nhà trị liệu và học giả sang chấn tích hợp, người viết blog và giảng dạy về hòa hợp sang chấn bền vững ở Hoa Kỳ và nước ngoài.

Lược Dịch: MDP.
Hiệu đính: Waan

Đăng trong Tâm lý học thường thức

Làm Thế Nào Để Ngừng Ăn Uống Theo Cảm Xúc Như Một Cơ Chế Đương Đầu?

Bạn có sử dụng “thức ăn ngon” để đối phó với các vấn đề về cảm xúc không? Hãy sử dụng cách này thay vì điều đó.

Fotolia

Tôi đã từng biết một người đàn ông rất nặng ký (hãy gọi anh ta là Johnny), người đã ăn nửa tá hot dogs (bánh kẹp xúc xích) bất cứ khi nào anh ta cảm thấy quá tức giận, cô đơn, chán nản, lo lắng, hoặc buồn bã. Thật không may, anh ấy thường xuyên cảm thấy như vậy và tin rằng những cảm giác này cần dùng đến những bữa tiệc bánh kẹp của anh ấy để “đối phó”. Johnny vô cùng thích thú với món bánh kẹp, nhưng lại cực kỳ không hài lòng về cân nặng của mình, và các bác sĩ cũng vậy. Vì vậy, anh ấy đã tìm đến tôi để mong tìm thấy cách đối phó tốt hơn.

Ban đầu, tôi đưa cho Johnny chính xác những gì anh ấy yêu cầu. Tôi đã chỉ cho anh ấy một số kỹ thuật thở để giúp vô hiệu hóa hệ thống thần kinh giao cảm, hệ thần kinh  đóng vai trò mạnh mẽ trong việc tạo ra cảm giác rằng một người phải khẩn trương hành động theo ý muốn ăn quá nhiều. Tôi cũng giúp anh ấy gọi tên cảm xúc của mình một cách cụ thể hơn để anh ấy có được cảm giác kiểm soát nhiều hơn. Sau khi đã cung cấp cho Johnny những gì anh yêu cầu, tôi cũng giải thích rằng anh ấy có thể đang tiếp cận toàn bộ vấn đề với tư duy sai lầm.

Hãy chú ý, nếu bạn coi cảm xúc buồn bã là một “ngọn lửa”, thì cách phản ứng của Johnny là: “Tôi phải tống khứ nó đi!” Nhưng nếu bạn nghĩ về “lửa”, bạn vẫn có thể có một ngọn lửa thật dữ dội trong phòng khách của mình, nhưng miễn là nó được chứa trong cái một lò sưởi hiệu quả, ngọn lửa đó có thể thực sự trở thành trung tâm của cái lò sưởi và ngôi nhà. Mọi người quây quần quanh lò sưởi bên đống lửa bập bùng, chia sẻ những câu chuyện, những kỉ niệm. Chỉ khi có một lỗ hổng trên lò sưởi cho phép tia lửa và than hồng thoát ra ngoài thì đám cháy mới trở nên nguy hiểm.

Cũng tương tự, chỉ khi cảm xúc được phép “nhảy” ra khỏi lò sưởi và trở thành những hành vi thực tế thì mới gây tổn hại đến sức khỏe của bạn, và điều này chỉ xảy ra khi một số kiểu biện minh lý trí khiến bạn thấy “OK” để hành động chống lại những kế hoạch chi tiết nhưng có vẻ vô ích trước đó.

Nó chỉ ra rằng khi bạn đưa ra một quy tắc rất cụ thể để hoàn thành một mục tiêu sức khỏe quan trọng, hầu như luôn có một tiếng nói biện minh diễn ra để hợp lý hóa việc vượt qua ranh giới mà bạn đã thề sẽ không vượt qua, ngay cả khi bạn không ý thức về sự hợp lý hóa này vào thời điểm đó. Điều đó chắc chắn sẽ xảy ra, bởi vì nếu ranh giới đó không quan trọng với bạn thì bạn đã không làm điều đó ngay từ đầu. Bộ não có ý thức của bạn sẽ không cho phép bạn vượt qua nó trừ khi bạn có lý do chính đáng xuất hiện ngay thời điểm đó.

Ví dụ, Johnny đã đưa ra quy tắc cho bản thân là không được ăn quá ba chiếc bánh kẹp mỗi ngày. Chúng ta có thể tranh luận về giá trị của chính quy tắc, nhưng với mục đích thảo luận của chúng tôi, chỉ cần lưu ý rằng anh ấy đã đưa ra quy tắc. Khi quy tắc đã được áp dụng, tiếng nói của sự hợp lý hóa trở nên rõ ràng hơn nhiều trong đầu Johnny, bởi vì anh ấy có thể dễ dàng nhận ra khi nào anh ấy đang cân nhắc vượt qua ranh giới.

Tôi yêu cầu Johnny xác định bất kỳ suy nghĩ nào mà anh ấy hiện lên trước khi vượt qua ranh giới đó. Anh ấy đã nói rằng có 4 điều sau đây: 

  • “Thật không thể chịu đựng nữa!” Tôi lẽ ra không nên kết giao với những người như thế này!” (thường là sếp của anh ấy). Cách duy nhất để đối phó là ăn nhiều bánh kẹp hơn. “
  • “Bạn đang chết đói. Bạn phải ăn một thứ gì đó đi chứ. Thêm bánh kẹp là sự lựa chọn hiển nhiên rồi! “
  • “Hãy ăn đi, bạn đã tập thể dục sáng nay, và bạn có thể ăn được. Bạn có thể bắt đầu lại vào buổi sáng!”
  • “Bạn sẽ không bao giờ tìm thấy tình yêu thực sự. Thứ duy nhất làm cho cuộc sống đáng giá là những chiếc bánh kẹp. Hãy ăn nhiều hơn nữa!”

Đây là những suy nghĩ rất cụ thể đang “chọc một lỗ trong lò sưởi của anh ấy”, biện minh cho việc vượt qua ranh giới và hành động trên cảm xúc theo cách tiêu cực (tức là ăn nhiều bánh kẹp hơn). Để giúp ngăn chặn hành vi này, tôi đã giúp Johnny tranh tranh luận một cách cụ thể với từng hành vi:

1. Nghĩ: “Thật không thể chịu đựng được nữa! Tôi không nên kết giao với những người như thế này (thường là sếp của anh ấy). Cách duy nhất để đối phó là ăn nhiều bánh kẹp hơn. “

Tranh luận: “Hầu như ai cũng phải ngậm ngùi nuốt trôi vài vố khó đỡ của cấp trên. Bên cạnh đó, ăn bánh kẹp không phải là cách duy nhất để đối phó. Tôi có thể tập luyện trong phòng tập thể dục, đi dạo, thực hiện một số bài tập thở hoặc chỉ ngồi với cơn tức giận cho đến khi nó qua đi … điều này hầu như luôn nhanh hơn tôi tưởng rất nhiều. “

2. Nghĩ: “Bạn đang chết đói. Bạn cần phải ăn một thứ gì đó. Thêm bánh kẹp là sự lựa chọn hiển nhiên! “

Tranh luận: “Còn lâu lắm tôi mới chết đói. Tôi đang thừa cân, và sẽ không ai thấy tôi gầy trơ xương vào sáng ngày hôm sau nếu tôi không ăn thêm bánh kẹp ngay bây giờ.” Bên cạnh đó, tôi có thể ăn rất nhiều thứ khác để cung cấp calo và dinh dưỡng cho cơ thể. Tôi có thể chọn bất kỳ món nào trong mấy món chính của mình. Protein từ thịt, yến mạch, gạo, đậu, v.v. Tôi có thể ăn, chỉ không phải là ăn thêm bánh kẹp!”

3. Nghĩ: “Hãy ăn đi, sáng nay bạn đã luyện tập rất nhiều và bạn có thể ăn nó. Bạn có thể bắt đầu luyện tập lại vào buổi sáng hôm sau!”

Tranh luận: “Sáng nay tôi tập luyện chăm chỉ, vì tôi muốn chăm sóc bản thân và thay đổi cấu tạo cơ thể, không vì thế mà tôi có thể ăn nhiều bánh kẹp.” Bên cạnh đó, nếu tôi say mê và vượt qua giới hạn ngày hôm nay, nguyên tắc thần kinh khả biến cho biết ngày mai tôi sẽ gặp khó khăn hơn trong việc giữ vững giới hạn. ‘Các mô hình lặp lại của hoạt động thần kinh sẽ xây dựng nên cấu trúc thần kinh’, vì vậy tôi chỉ làm cho cơn nghiện trở nên mạnh mẽ hơn. Thời điểm duy nhất để bạn có thể khỏe mạnh là ngay bây giờ, và tôi luôn tận dụng khoảnh khắc hiện tại để được khỏe mạnh!”

4. Suy nghĩ: “Bạn sẽ không bao giờ tìm thấy tình yêu thực sự. Thứ duy nhất làm cho cuộc sống đáng giá là những chiếc bánh kẹp. Hãy ăn nó nhiều hơn nữa!”

Tranh luận: “Béo phì làm cho cuộc sống ít đáng giá đối với tôi. Điều khiến nó đáng giá hơn là khi có thể mặc bất cứ thứ gì trong tủ đồ của mình, có năng lượng để chơi với những đứa trẻ trong nhà, có thể đi bộ đường dài và cảm thấy tự tin hơn vào ngoại hình của mình để tôi có nhiều khả năng tiếp cận nữ giới hơn và thực sự tìm thấy tình yêu! “

Lúc đầu, Johnny cảm thấy mình không thể chống lại những suy nghĩ này mặc dù anh có thể xác định được chúng. Vì vậy, tôi đã yêu cầu anh ấy mang theo một tấm thẻ nhỏ với các tranh luận cụ thể cho từng vấn đề, và tôi yêu cầu anh ấy ghi lại một cuốn nhật ký nhỏ vào mỗi buổi sáng, nơi anh ấy viết ra mọi lý lẽ hợp lý mới mà anh ấy cảm thấy đang ấp ủ trong đầu. Sau một thời gian, những suy nghĩ này mất đi sức mạnh của chúng, và Johnny thực sự mắc kẹt với quy tắc ba cái bánh kẹp của mình.

Bây giờ, bạn có thể không phải vật lộn với bánh kẹp như Johnny đã từng. Trên thực tế, theo nghiên cứu của chúng tôi, nhiều khả năng bạn phải vật lộn với pizza, khoai tây chiên, đường, bánh mì hoặc sô cô la. – Có sao đâu. Những gì bạn muốn làm là xác định một ranh giới rõ ràng cho bản thân để bạn có thể nghe thấy tiếng nói của sự hợp lý hóa trong đầu mình. Sau đó, tranh luận chi tiết với giọng nói đó dưới mọi hình thức của nó.

Điều này sẽ cung cấp cho bạn vài giây trong thời điểm bị cám dỗ thời để thức tỉnh và đưa ra lựa chọn tốt hơn, hoặc chí ít cũng cho bạn cơ hội để thở và suy nghĩ về nó.

Đây chỉ là một phần của hệ thống khắc phục tình trạng ăn uống quá độ do cảm xúc. Để biết thêm thông tin, hãy xem bài đăng trước đây của tôi, “Làm thế nào để ngăn chặn việc ăn uống vô độ trong ba bước không thông dụng.”  

Nguồn: Psychology Today
Tác giả: Dr. Glenn Livingston, nhà tâm lý học, tác giả của cuốn Never Binge Again.
Lược dịch: The Givers Team

Đăng trong Tâm lý học thường thức

Những Điều Không Ai Nói Với Bạn Về Việc Trị Liệu

Một điều đáng buồn là khi tôi đi du lịch vòng quanh châu Á, và đặc biệt là ở Việt Nam, một trong những phản ứng đầu tiên mà tôi nhận được từ những người ở đây khi tôi nói với họ tôi là một nhà trị liệu tâm lý đó là: ‘oh, vậy bạn biết bây giờ tôi đang nghĩ gì không?’ Tất nhiên câu trả lời cho câu hỏi đó là: “không! Tôi không phải là một người đọc suy nghĩ.’. Tôi vẫn tự hỏi làm thế nào điều đó lại trở thành một niềm tin phổ biến  như vậy.

Đây chỉ là một ví dụ về những định kiến (những niềm tin tiêu cực) trong tham vấn hoặc trị liệu tâm lý. Một vết nhơ định kiến khác trong một số vùng ở Mỹ, ví dụ, có nhiều hơn sự xấu hổ, ngượng ngùng trong ý nghĩ về việc sẽ tìm đến một người lạ nhờ giúp đỡ.

Tôi hy vọng một phần ít nhất của bài viết này có thể một phần nào đó giúp mang lại một số kiến thức cho người dân này về thực tế của việc trị liệu. Hãy nhìn nhận xem trị liệu là gì và không phải là gì.

Street sign with the word 'PSYCHOTHERAPY'

TRỊ LIỆU KHÔNG PHẢI LÀ ĐỌC SUY NGHĨ CỦA BẠN:

1) Được rồi đây là một điều hiển nhiên, nhưng rõ ràng sẽ cần được nói đến: Trị liệu không phải là đọc suy nghĩ của một ai đó. Nếu bạn lựa chọn đi đến trị liệu, những điều mà nhà trị liệu của bạn biết đó là những gì mà bạn đã từng chia sẻ mà thôi. Nhà trị liệu của bạn không cố gắng lôi kéo hay lừa lọc bạn bằng bất kỳ cách nào. Nhà trị liệu muốn bạn cảm thấy tốt hơn và có một mối quan hệ rõ ràng (cởi mở và thành thật).

Khi mối quan hệ giữa bạn và nhà trị liệu có tiến triển, theo thời gian, nhà trọ liệu chuyên nghiệp của bạn sẽ bắt đầu hiểu rõ hơn những giá trị của bạn, tại sao bạn bạn lại lựa chọn như vậy, và những lựa chọn này ảnh hưởng như thế nào đến các mối quan hệ của bạn. Một trong những điều thú vị về việc trị liệu đó là nhà trị liệu được phép tiếp cận vào thế giới nội tâm của bạn, dần dần hiểu bạn và các giá trị của bạn và có thể giúp bạn có cái nhìn đúng đắn khi cảm thấy lạc lối. Một điều mà bạn không cần phải lo lắng đó là việc nhà trị liệu biết bạn đang nghĩ gì. Nếu nhà trị liệu có thể đọc được suy nghĩ của bạn, việc này có phải là một điều kinh khủng không? Đúng, bạn đúng rồi đấy, sẽ kinh khủng lắm! Nhưng dù sao thì nhà trị liệu cũng sẽ đứng về phía bạn và mong muốn những gì tốt nhất dành cho bạn mà thôi.

NHÀ TRỊ LIỆU CỦA BẠN LÀ MỘT CON NGƯỜI THẬT (KHÔNG HOÀN MỸ):

1) Một nhà trị liệu giỏi là người đáng tin, thành thật và nhân từ. Nhà trị liệu của bạn có thể mắc phải những sai lầm. Họ sẽ không biết mọi thứ. Họ không dùng bằng cấp để che đậy con người thật của mình. Họ biết cách nói ‘Tôi không biết’ hay ‘Để tôi suy nghĩ về điều này’. Nhà trị liệu của bạn sẽ thận trọng trong việc đưa lời khuyên vì điều mà họ sẽ làm trong một tình huống nào đó không có nghĩa là nó sẽ phù hợp với bạn. Một nhà trị liệu có trình độ sẽ có mục đích tốt và biết thừa nhận những thiếu sót của mình. Họ sẽ không đặt bạn vào những tình huống có hại hoặc nguy hiểm, và sẽ luôn có những ranh giới chuyên nghiệp giữa nhà tham vấn và thân chủ. Vì vậy nhà trị liệu sẽ không tham dự đám cưới của bạn (mặc dù đôi khi vẫn có những ngoại lệ), hoặc sẽ không trị liệu trong bữa tối.

Mối quan hệ nên mang lại cảm giác chuyên nghiệp, trong đó có hai con người chân thành cùng nhau định hướng cái thứ điên rồ mang tên “cuộc sống” này. Tất nhiên, nhà trị liệu sẽ không mặc cả chuyện tiền nong với bạn (trị liệu cho bạn nhằm đổi lại điều gì đó từ bạn), họ không được đề nghị bất kỳ một kiểu quan hệ thân mật nào hơn. Nếu những điều này xảy ra, thân chủ nên cân nhắc việc chấm dứt mối quan hệ ngay lập tức. Có vẻ như đây là một quyết định dễ dàng, nhưng trong bất cứ ngành nghề nào, cũng có người giỏi và có người không. Ví dụ, tại California, có một đề xuất cho rằng khi bắt đầu trị liệu, nhà trị liệu nên đưa cho thân chủ một quyển sách nhỏ tên ‘Trị liệu sẽ không bao gồm hành vi tính dục.’ Thật điên rồ mà!

A cozy office space, ideal for counseling or psychotherapy.

TRỊ LIỆU KHÔNG LOẠI BỎ VẤN ĐỀ CỦA BẠN:

2) Trị liệu không loại bỏ các vấn đề của thân chủ. Đối với nhiều nhà trị liệu, đã có không ít lần thân chủ đến trị liệu và dừng đến, thậm chí chỉ sau một phiên vì họ rời khỏi phiên mà không thấy có gì thay đổi. Gần đây, một thân chủ của tôi trong phiên đầu tiên đã cùng tôi liệt kê những điều sai trái, và Khi thân chủ thấy rõ rằng tôi không có cách nào loại bỏ được các vấn đề này, tôi nhận được cái nhìn vô cùng ngỡ ngàng ngơ ngác.

Tôi chỉ có thể hình dung cuộc độc thoại nội tâm của thân chủ trong thời điểm đó: ‘Tôi bỏ ra nhiều tiền như vậy mà anh ta không giúp tôi giải quyết được mấy chuyện này sao?!’ Nhà trị liệu không có một loại thuốc ma thuật nào và cũng không thể búng tay là vấn đề của bạn sẽ biến mất. Những gì họ có thể làm là giúp bạn nhận ra được cách bạn hiểu và giải quyết vấn đề một cách sai lệch của mình. Sau đó họ sẽ giúp bạn có những quan điểm, kỹ năng và các công cụ mới để bạn có thể bắt đầu cảm thấy tốt hơn. Freud đã từng nói: ‘Kết quả tốt nhất mà trị liệu mang lại đó là sự đau khổ bình thường của con người’.

TRỊ LIỆU LÀ MỘT ĐIỀU SINH ĐỘNG:

2) Trị liệu nên mang lại cảm giác sống động. Đôi khi những khoảnh khắc hữu ích nhất là khi có cảm xúc cao trào (xúc động), mãnh liệt (cảm giác mạnh), hay kích thích suy nghĩ (đạt được những hiểu biết sâu sắc). Nếu trải nghiệm trị liệu của bạn có cảm giác nhàm chán và hời hợt, bạn chỉ nói về một ngày của mình, hoặc thậm chí tệ hơn nữa là nói về một ngày của nhà trị liệu (haha) thì đó mới là vấn đề. Một nhà trị liệu giỏi không chỉ đơn giản là lắng nghe với vẻ mặt vô cảm và hỏi ‘Điều đó làm bạn cảm thấy như thế nào?’ Mặc dù sẽ có lúc chúng ta đụng đến câu hỏi này (ví dụ thân chủ đang tránh né một số cảm xúc nhất định), một nhà trị liệu thường sẽ quan tâm đến cách sinh hoạt hơn là cảm giác của bạn. Nói cách khác, những thách thức trọng yếu trong mối quan hệ của bạn là gì? Điều gì ẩn sau các lựa chọn có vấn đề của bạn? Trải nghiệm ấy khơi gợi lại trong bạn điều gì? Một nhà trị liệu giỏi sẽ mang lại cảm giác giống như một đối tác kết hợp với bạn để tìm cách đối phó tốt nhất với những thách thức trong cuộc sống. Một nhà trị liệu có thể giống như một người hướng dẫn, đưa ra một lộ trình, về cách mà bạn nên tiếp cận với những khó khăn của mình. Trị liệu phải mang lại cảm giác đáng tin, chân thực, dễ tổn thương và sống động!

A board with a quote saying 'Difficult Roads Lead To Beautiful Destinations.'

TRỊ LIỆU KHÔNG DỄ DÀNG: 

3) Trị liệu không dễ đâu! Một nhà trị liệu có kỹ năng sẽ thách thức bạn bằng những câu hỏi khó đòi hỏi bạn phải thành thật một cách tàn nhẫn với bản thân. Thêm nữa, trị liệu hầu như sẽ gợi ra những cảm giác, cảm xúc đau khổ mà bạn không muốn đối phó. Học cách đối mặt với những cảm xúc khó khăn mới là một trong những lợi ích lớn nhất của trị liệu.

Trị liệu đòi hỏi phải có nỗ lực. Nhà trị liệu có thể cho bài tập về nhà hoặc một số đề xuất mà TC cần luyện tập. Nếu thân chủ đến trị liệu và mong đợi nhà trị liệu làm hết mọi việc, thân chủ sẽ dễ sớm kết thúc việc trị liệu và thất vọng về kết quả nhận được (hoặc thất vọng vì không có kết quả). Việc tốt nhất mà chúng ta có thể làm cho chính mình thực chất rất đơn giản nhưng sẽ không dễ thực hiện. Cách chữa lành tốt nhất chính là hoàn toàn cho phép bản thân tổn thương khi ở bên một người. 

Việc này làm nảy sinh đủ mọi vấn đề, trong số đó có cảm giác dễ bị tổn thương khi gần gũi và sợ bị từ chối. Khi chúng ta có thể luyện tập việc thừa nhận và tìm hiểu về nỗi sợ, về khó khăn của mình với một nhà trị liệu, chúng ta sẽ dần có được tự tin và kỹ năng để làm điều đó với những người khác. 

Man sitting on couch with his head in his hand during a counseling session.

TRỊ LIỆU CÓ TÍNH NGHỊCH LÝ:

3) Nghịch lý là những điều mà chúng ta cho rằng sai nhưng thật ra lại là đúng. Nói cách khác, nghịch lý là một phát biểu (hoặc khẳng định) đúng, mặc dù nghe thì có vẻ sai. Ví dụ: để trở nên toàn vẹn chúng ta phải làm trống chính mình (nghịch lý tâm hồn). Hoặc một ví dụ khác như: Để vượt qua nỗi đau thì phải trải qua nỗi đau (nghịch lý tâm lý), hướng về phía nỗi đau thay vì tránh né nó.

Điều mà chúng ta thường học được trong cuộc sống chính là rất nhiều thứ nằm ngoài tầm kiểm soát của chúng ta. Chúng ta cố gắng kiểm soát hoàn cảnh của mình (Điều mà chúng ta thường học được, mua căn nhà đẹp, và có công việc thích hợp), để sau đó phải đối mặt với nỗi đau, rối loạn chức năng và các mối quan hệ tệ hại. Chúng ta tìm đến trị liệu để học cách chấp nhận dòng chảy cuộc sống thay vì bám dính vào suy nghĩ rằng cuộc sống của mình nên như thế này. Vậy nên chúng ta thường tìm thấy tự do khi biết chấp nhận (không có nghĩa là từ bỏ) thay vì luôn cố kiểm soát. 

Tương tự như vậy, đương đầu với khó khăn thay vì tránh né mới giúp bộc lộ những mặt mà chúng ta cần để tâm hơn. Nghịch lý cũng có thể là làm ngược lại với điều mà mình nghĩ trước đó. Một trong những trích dẫn yêu thích của tôi về nghịch lý là của Carl Rogers: ‘Nghịch lý của sự tò mò chính là càng chấp nhận được chính con người mình thì càng dễ thay đổi.’

Nguồn: Herosjourneytherapy.com
Lược dịch: The Givers Team