Đăng trong Tâm lý học thường thức

Những Điều Không Nên Nói Với Phụ Huynh Của Một Đứa Trẻ Có Rối Loạn Tâm Thần

Là một phụ huynh đã trải qua những năm tháng trung học của con, đồng thời còn phải cân bằng cuộc sống với việc chăm sóc cho bệnh của con, tôi muốn chia sẻ một số bình luận đặc biệt có hại mà tôi đã nghe được từ các phụ huynh khác, các thành viên trong gia đình và nhân viên nhà trường. Nếu bạn có nghe thấy bất kỳ điều gì trong số này, tôi hy vọng bạn biết rằng bạn sẵn sàng đứng lên vì con mình. Con trai tôi nói với tôi rằng nếu không có chồng tôi và tôi là cha mẹ, nó sẽ không thể sống sót. Con phụ thuộc vào sự hỗ trợ của chúng tôi không chỉ để vượt qua giai đoạn trung học, mà còn là sự sống còn thực sự của con. Đây chỉ là một số mẫu nhận xét mà những người khác đã nói với chúng tôi trong những năm qua:

“Nó đã đủ lớn để tự chăm sóc bản thân mình.”

Đúng vậy, nếu con không phải đối mặt với tình trạng bệnh tật, con sẽ có khoảng thời gian dễ chịu hơn với những nhiệm vụ chẳng hạn như ghi nhớ những điều ở nhà và theo dõi ngày tháng. Ở trường trung học, thông thường học sinh sẽ gặp nhiều vấn đề với nhiều giáo viên và bài vở, và đối với một đứa trẻ mắc bệnh tâm thần, một số thứ có thể bị làm lơ. Đối với tôi, điều cần làm là tán dương những gì con đang xoay sở được và tôi ước những người khác cũng sẽ nhìn nhận điều đó theo cách đó. Thật khó khăn khi cha mẹ bị đánh giá về sự sẵn lòng giúp đỡ con của mình, dù là việc con bỏ bữa trưa không làm bài tập.

“Nó chỉ cần tập trung thôi.”

Mặc dù các bằng chứng nghiên cứu cho thấy rằng tập trung là một  thử thách lớn, việc sử dụng từ “chỉ” là hạ giá trị. Chúng tôi luôn nghe thấy điều này từ đa số các giáo viên của con ở ngay trước mặt con. Hãy tưởng tượng nếu giáo viên nói với ai đó đang chống nạn rằng “Bạn chỉ cần đi nhanh hơn thôi.” Đây là một nhận xét cực kỳ gây nản lòng, thay vì vậy hãy nói “Chúng ta có thể điều chỉnh bài tập như thế nào để em dễ làm hơn?”

“Nó chỉ cần có động lực hơn. Nó không muốn tốt nghiệp sao? ”

Bằng cách nào đó, mặc dù chứng trầm cảm ở người lớn nhận được nhận biết nhiều hơn thì người ta vẫn cho rằng những thanh thiếu niên ngủ nướng hoặc không làm bài tập về nhà chắc hẳn do lười biếng hoặc nổi loạn. Có những hôm, việc học cả một ngày ở trường là tất cả mà con có thể làm được. Và kỳ vọng chuyện con sẽ phải làm bài tập về nhà hàng giờ liền sau đó không phải lúc nào cũng hợp lý.

Tôi được thông báo rằng con mình không thể học ít tiết hơn nếu muốn được lên lớp. Lựa chọn duy nhất của con là đến trường và sau đó làm bài tập về nhà hàng giờ, hoặc là bỏ luôn tất cả các môn hoặc là học trực tuyến. Con không muốn rút khỏi tất cả các lớp học của mình, nó muốn tốt nghiệp. Và học trực tuyến là một lựa chọn khủng khiếp cho những người bị trầm cảm khi họ cần một vài tương tác xã hội mỗi ngày để tránh thu rút xã hội thêm nữa. Trường học nên cung cấp sự điều chỉnh cho tất cả trẻ em có bệnh tật, kể cả bệnh tâm thần. 

“Ừ thì, nếu đó là cách bạn muốn nuôi dạy con cái …”

Tôi nhấn mạnh rằng các triệu chứng của bệnh trầm cảm là có cơ sở và yêu cầu điều chỉnh các nhiệm vụ ở nhà và trường học không có nghĩa là nuông chiều hoặc khuyến khích sự thiếu trách nhiệm. Đó là sự điều chỉnh tạm thời khi việc chữa lành đang xảy ra, sau đó nhiều nhiệm vụ hơn có thể được thực hiện trở lại. Một khi con có thể nhớ việc tắm rửa, ăn uống thường xuyên và uống thuốc, bạn có thể hy vọng rằng con có thể làm những việc như làm việc nhà. Xin nhắc lại, loại phán xét này không nên đặt cho một đứa trẻ mắc bệnh ung thư hoặc một chẩn đoán khác. Tôi không bao giờ im lặng khi nghe bất kỳ lời nhận xét nào như vậy. Chúng ta phải đẩy lùi nó và lên tiếng vì con cái khi chúng chưa thể tự biện hộ cho mình. Cuối cùng, con trai tôi đã tốt nghiệp thông qua một chương trình thay thế. Tôi khuyến khích tất cả các bậc phụ huynh của các học sinh trung học có bệnh tâm thần không bỏ cuộc! Hãy yêu cầu sự điều chỉnh phù hợp. Con bạn sẽ cảm ơn bạn vào một ngày nào đó.

Nguồn: NAMI
By Karen M. Travis, Ph.D.