Những ảnh hưởng kéo dài của sang chấn tâm lý và căng thẳng có thể gây tổn hại cho sức khỏe tâm thần và ảnh hưởng nghiêm trọng đến cơ thể của bạn.
Tác giả: thegiversproject
Làm Thế Nào Để Chữa Lành Sau Khi Người Bạn Thân Nhất Của Bạn Đã Tự Tử?

Một người bạn đã đưa cho tôi một cuốn sách.
Tôi nhìn chằm chằm vào trang bìa như thể được tặng một thần đèn trong chai. Liệu một tay cuốn sách này có thể giải đáp cho những câu hỏi nhức nhối mà tâm hồn tôi đã suy ngẫm, đã hỏi và đã gào thét với vũ trụ trong 4 năm qua?
Người bạn thân nhất của tôi, Lori, đã tự tử vào đêm thứ Sáu, ngày 15 tháng 10 năm 2015. Sự ra đi này khiến cho cuộc sống của các con cô ấy và tôi bị ảnh hưởng liên tục bởi sự sụt giảm về tình cảm, sự dày vò về thể xác và nghi ngờ về tinh thần.
Mỗi ngày trôi qua đều có những người như tôi, từ chỗ là bạn thân hay cha mẹ, vợ/chồng hay bạn đời, trở thành “người sống sót sau mất mát”. Theo Tổ chức Phòng chống Tự tử Hoa Kỳ, trung bình mỗi ngày có 129 vụ tự tử, mỗi.một.ngày.
Vào thời điểm đó, tôi luôn cảm thấy mình không có học thức hay kinh nghiệm phù hợp để có thể giúp đỡ Lori một cách trọn vẹn. Tôi đã làm những gì mình có thể, nhưng trong nhiều năm tôi cảm thấy như vậy là chưa đủ — cho đến khi bạn tôi đưa cho tôi cuốn sách “Why People Die by Suicide” [tạm dịch: “Lý do người ta tự tử”] của Tiến sĩ Thomas Joiner. Các trang sách có vết cà phê và những ghi chú đánh dấu các số liệu thống kê và những điều mới khám phá. Từ kinh nghiệm của tôi, kết hợp với cuốn sách này, đây là những điều tôi ước ai đó đã giúp tôi sớm hơn.
1. Sự thật không có gì đáng xấu hổ
Tôi nhận thấy rằng việc nói về sự mất mát của mình hoặc về những người bị trầm cảm hoặc có ý định tự tử sẽ khiến người khác khó chịu. Nói đến bất hạnh là điều cấm kỵ. Bạn bè trên Facebook của tôi phải rất phong phú, tài khoản Instagram của tôi phải chứa đầy hình ảnh những kỳ nghỉ kỳ thú và dòng thời gian trên Twitter của tôi phải chứa đầy 140 ký tự để thuyết phục phần còn lại của thế giới rằng mọi thứ đều hoàn hảo.
Nhưng tất cả chúng ta đều biết rằng mọi người đều đang chiến đấu với các trận chiến đằng sau những cánh cửa đóng kín. Khi nói đến tự tử, sự thật quả là đau đớn và không hoàn hảo.
Có một sự chấp nhận rằng người thân yêu của chúng ta đã buồn bã, lạc lõng và trĩu vai vì gánh nặng. Có một nỗi sợ rằng ai đó có thể chỉ trỏ đàm tiếu hoặc đưa ra những lời phán xét. Theo nghiên cứu của Tiến sĩ Joiner, “44% trong số những người có người thân yêu mất vì tự tử đã nói dối ở một mức độ nào đó về nguyên nhân cái chết, trong khi không ai trong số những người mất người thân yêu vì tai nạn hoặc vì nguyên nhân tự nhiên nói dối [về nguyên nhân cái chết].”
Những người bị bỏ lại thậm chí khó nói ra từ “tự sát”. Trong khi thế hệ của chúng ta đang chứng kiến sự thay đổi trong các chủ đề tự chăm sóc bản thân, thì đó là một sự thay đổi chậm chạp và những người sống sót sau mất mát thường có vô số sự thật phải đối mặt. Chúng ta phải cung cấp cho họ không gian và sự khoan dung để thừa nhận và chấp nhận các chi tiết trong câu chuyện của họ. Và khi họ nói về sự thật của mình, đó là mức độ thân mật cần được ca ngợi — không nên khiến họ cảm thấy xấu hổ đến mức phải im lặng.
2. Chúng ta đã và đang cố gắng hết sức
Cái đêm mà Lori tốt nghiệp đại học thật buồn vui lẫn lộn. Khi trưởng thành, với một công việc toàn thời gian và một gia đình đang phụ thuộc vào mình, cô ấy liên tục tự dằn vặt rằng liệu việc dành thời gian và tiền bạc cho việc học của mình có ích kỷ hay không. Không quan trọng tôi đã khuyến khích cô ấy bao nhiêu hay con cái khen ngợi cô ấy thường xuyên về GPA 4.0 của cô ấy như thế nào — cô ấy cảm thấy mình không xứng đáng và không được người khác hỗ trợ trong cuộc sống của mình.
Có một đám mây đen đã chiếm lấy Lori trong suốt hai tuần trước lễ tốt nghiệp. Sau buổi lễ, gia đình và bạn bè của Lori đã đưa cô đi ăn uống và ăn mừng. Tất cả chúng tôi đều cười vang và chia sẻ những câu chuyện, nhưng Lori im lặng. Cô ấy lặng lẽ nghiêng người sang và nói với tôi, “Đây là nơi mà tớ không muốn đến nhất. Tớ không thể thở được. ”
Cô ấy đang lên cơn hoảng loạn, và tôi biết các triệu chứng sẽ chỉ trở nên tồi tệ hơn. Những học kỳ bấp bênh và sự hỗ trợ ít ỏi từ chính những người ngồi ở bàn này đang lởn vởn trong đầu cô. Cô ấy đang tái hiện những cuộc trò chuyện của họ về việc lãng phí thời gian và tiền bạc để có được bằng cấp. Mặt cô ấy đỏ bừng, và cô ấy đổ mồ hôi. Tôi nhìn vào mắt cô ấy và nói, “Chúng ta sẽ ở lại. Thức ăn sắp ra rồi. Cậu có muốn tớ kể chuyện cho cậu nghe không? ” Nước mắt lưng tròng, cô ấy gật đầu “Ừ.”
Đối với Lori, cuộc nói chuyện huyên thuyên không ngừng của tôi đã giúp cô ấy phân tâm. Giữa chừng những câu chuyện của tôi về con trai tôi hoặc cách những con mèo từ chối sử dụng hộp vệ sinh, tôi sẽ dừng lại và hỏi, “Cậu có đang thở không?” Như vậy là đủ để nhắc nhở và tôi sẽ tiếp tục nói chuyện. Đôi khi những giọt nước mắt lăn dài trên má cô trong những cuộc trò chuyện. Đôi khi cô ấy im lặng và vô cảm. Tôi có thể nói rằng cô ấy đang chìm trong suy nghĩ của mình. Cô ấy đang ngồi cạnh tôi, nhưng tâm trí của cô ấy ở một nơi khác. Nhưng tôi biết mình phải làm gì, và vì vậy tôi nói cho đến khi hơi thở của cô ấy dịu lại và đám mây đen u buồn lướt qua khỏi chúng tôi.
Tôi không phải là một nhà trị liệu. Tôi cũng không phải là một cố vấn. Liệu rằng tôi đã giúp đỡ cô ấy? Tôi chưa bao giờ gặp cơn hoảng loạn nào trong đời và không biết điều gì gây ra chúng hoặc cách nào để khắc phục chúng. Liệu tôi đã làm đúng? Suốt những năm qua, tôi tự hỏi liệu mình có giúp được gì cho cô ấy không. Nhưng Tiến sĩ Joiner đã khẳng định rằng, “Một số người không cần đến hiểu biết để hành động đúng. Họ chỉ cần để lòng trắc ẩn dẫn lối”. Tôi không có bằng tiến sĩ nhưng tôi đã cố gắng làm theo trái tim mình và ngừng cố gắng tìm hiểu tình hình và chỉ giúp cô ấy vượt qua nó.
Chúng ta có thể động viên, khích lệ họ. Có lẽ chúng ta ôm họ một cái. Có thể chúng ta nắm lấy tay họ, khi nước mắt chảy dài trên mặt họ. Đôi khi chúng ta phải có mặt, ngay cả khi nó không có ý nghĩa.
Bất cứ điều gì trái tim mách bảo chúng ta đều là điều tốt nhất cho họ trong thời điểm đó. Và chúng ta đã cố gắng hết sức trong hoàn cảnh này.
3. “Bước tiếp” là những gì họ muốn chúng ta làm
Trong một ngày mùa hè ở Illinois đầy nắng, ẩm ướt, tôi đã ăn trưa với Lori, nhưng cô ấy chỉ có một ít thời gian rảnh sau khi nhận công việc mới. Chúng tôi tìm thấy một cái bàn bên cửa sổ với ánh nắng chiếu vào. Tôi bắt đầu hỏi cô ấy những câu hỏi về công việc, đường đi làm, đồng nghiệp và cô ấy nhanh chóng ngắt lời tôi, “Tớ đang trở thành người lớn. Mọi thứ vẫn ổn. Kể cho tớ nghe tất cả những chi tiết hạnh phúc và ngớ ngẩn trong cuộc sống của cậu đi. Vàaaa, kể nào! ”
Cô ấy cười rạng rỡ khi nghe kể về niềm hạnh phúc. Cô ấy là người vị tha nhất mà tôi biết và có một kỹ năng kỳ diệu là ghi nhớ mọi con người và mọi chi tiết trong câu chuyện của tôi. Cô ấy vui mừng về niềm hạnh phúc của tôi trong mối quan hệ của tôi, cô ấy đã cảm thấy thích thú khi tôi nói với cô ấy rằng con trai tôi đã dạy con mèo cách lấy đồ. Con gái cô ấy đang hẹn hò với một người mà chúng tôi nhanh chóng nhận ra là còn hơn cả một mối tình thoáng qua, và chúng tôi đã nói đùa về kiểu tóc của Lori và nó sẽ phải thay đổi như thế nào cho đám cưới. Chúng tôi đã nói về việc con trai cô ấy sẽ sớm có bằng lái xe và chở cô ấy đi khắp thị trấn — nhưng quan trọng nhất, điều đó sẽ mang lại cho cậu ấy cảm giác tự do. Và đó là khi cô ấy nghiêng người và nói, “Tất cả người thân yêu của tớ đều hạnh phúc và điều đó khiến tớ hạnh phúc.”
Tôi đã tin vào câu nói của cô ấy và tới tận bây giờ tôi vẫn tin: “Tất cả người thân yêu của tớ đều hạnh phúc và điều đó khiến tớ hạnh phúc.”
Tôi nghĩ rằng trái tim của Lori được tạo nên từ bốn thập kỷ với những gánh nặng hư ảo, những sự thất hứa và những cơ hội bị bỏ lỡ. Nhiều mảnh ghép là trải nghiệm của cô, nhưng một vài trong số những mảnh đau đó cô nhận lấy từ những người khác để trái tim họ không phải đau đớn. Cô thu thập những mẩu ký ức, nỗi đau lòng, niềm mong mỏi và sự thiếu chấp nhận rồi ghép chúng lại với nhau để tạo thành một thứ giống như hình dạng của một trái tim. Với thế giới bên ngoài, tôi chắc rằng trái tim cô ấy trông thật lộn xộn. Tôi biết cô ấy tin rằng đây là tình yêu – nhận lấy và thấu hiểu hạnh phúc cũng như nỗi đau và nỗi buồn của người khác. Nhưng theo thời gian, cô không còn sức để giữ được sự nặng nề nữa.
Là một người sống sót sau mất mát, tôi biết rằng cô ấy hạnh phúc nhất khi mọi người thân yêu của cô ấy hạnh phúc. Sau khi Lori đi xa, chúng tôi tiếp tục cuộc sống của mình bằng cách kết hợp những truyền thống cũ mà chúng tôi từng tận hưởng cùng nhau. Người ta đã nói rằng “bạn không thể lặp lại quá khứ” và chúng tôi đồng ý, nhưng việc chữa lành có vẻ khác nhau đối với mọi người.
Đối với chúng tôi, tiến về phía trước có nghĩa là bước ra khỏi nỗi đau của mình và đi đến một tương lai đầy hy vọng. Mùa thu đến và tôi lên kế hoạch đi chơi ngày hội bí ngô hàng năm với các con của cô ấy. Chúng tôi nói về cô ấy trong những chuyến đi chơi như cô ấy đang ở đây, như thể cô ấy đang chứng kiến niềm vui của chúng tôi.
Chúng tôi chia sẻ những cột mốc quan trọng và những kỷ niệm mới cùng nhau — như hôn nhân, tốt nghiệp và sinh con. Chúng tôi tiến về phía trước, từng ngày, từng ngày, từng kỷ niệm mới, từng ký ức mới, bởi vì chúng tôi biết cô ấy sẽ rất vui khi thấy chúng tôi hạnh phúc bên nhau.
Từ từ, theo thời gian, tôi đã bình yên với tất cả những gánh nặng và đổ vỡ mà Lori đã từng cảm nhận. Tôi luôn muốn sửa chữa mọi thứ hoặc giúp đỡ cô ấy, nhưng tôi nhận ra rằng tôi không thể chữa lành cho cô ấy. Và cô ấy cũng biết tôi không thể chữa lành cho cô ấy. Cô chỉ muốn không còn phải đối mặt với nỗi đau, ngay cả khi điều đó có nghĩa là không còn sống được nữa.
Với kiến thức và sự khoan dung, đã có một sự chấp nhận trong cuộc sống của tôi.
Nhà thơ, nhà ghi nhớ và nữ diễn viên vĩ đại người Mỹ Maya Angelou viết rằng, “Khi đó tôi đã làm những gì tôi biết cách để làm. Bây giờ tôi biết rõ hơn, tôi làm tốt hơn.” Những lời này đã trở thành câu thần chú của tôi và là phương tiện để tôi giúp đỡ những người sống sót sau mất mát và gia đình sau tang quyến — động lực của tôi để bước tiếp.
Nguồn: Elephant Journal
Tác giả: Cassie Yoder
Lược dịch: Snow
Biên tập: Lyo Kiu
Liệu Pháp Nhận Thức – Hành Vi (CBT) Có Thể Giúp Đỡ Những Người Tự Tử Như Thế Nào?

Trong C.B.T., một số bước rõ ràng, cụ thể được định ra để giúp xây dựng niềm hy vọng, giải quyết vấn đề và lập kế hoạch ngăn ngừa việc tái phát.
Làm một cuốn sổ lưu niệm hoặc album ảnh như một lời nhắc nhở về lý do sống là một trong những bước được đề xuất trong điều trị.
Sau một tuần với những tin tức đầy tàn khốc về tự tử, đã có nhiều cuộc thảo luận về nhu cầu tìm kiếm sự giúp đỡ của những người có thể nghĩ đến việc kết thúc cuộc sống của họ. Nhưng một số người đang đau khổ có thể hoài nghi rằng liệu pháp tâm lý có thể tạo ra sự khác biệt hay không.
Nghiên cứu đã chứng minh tính hiệu quả của C.B.T. trong việc điều trị cho các cá nhân tự tử và giảm các nỗ lực để tự tử về sau. Một đánh giá (năm 2016) về 15 thử nghiệm ngẫu nhiên có đối chứng cho thấy C.B.T. “là một chiến lược hữu hiệu trong việc ngăn chặn nhận thức mang tính tự sát và hành vi tự sát.”
Làm Sao Để Giữ Vững Tinh Thần Trong Cơn Khủng Hoảng?

Source: AdobeStock
Dù cho lúc này hay lúc khác thì bạn sẽ phải đối mặt với khủng hoảng. Người thân yêu của bạn có thể được chẩn đoán mắc bệnh giai đoạn cuối. Cuộc hôn nhân của bạn có thể kết thúc. Bạn có thể đang trong tình trạng tài chính kiệt quệ.
Mọi chuyện có thể thêm nữa và nữa. Bất kể bạn là ai, bạn kiếm được bao nhiêu, bạn cảm giác cuộc sống vững chắc ra sao thì những khủng hoảng là điều không thể tránh khỏi. Nhưng cách bạn phản ứng với những khủng hoảng này là do bạn lựa chọn.
Vững vàng trong cơn khủng hoảng là chìa khóa để vượt qua những thời kỳ khó khăn. Dưới đây là cách giữ tinh thần vững vàng trong lúc khủng hoảng:
1. Chấp nhận thực tế
Khi đối mặt với những tin xấu, ta rất dễ dàng lãng phí nhiều thời gian để nghĩ rằng những điều như thế này không thể xảy ra, hoặc điều này không nên xảy ra với mình. Nhưng đây không phải là lúc để lãng phí nguồn lực quan trọng của bạn để nghĩ ngợi về chuyện công bằng.
Đọc tiếp “Làm Sao Để Giữ Vững Tinh Thần Trong Cơn Khủng Hoảng?”Giải Pháp Nào Tốt Nhất Để Điều Trị Trầm Cảm?
Hãy xem xét 5 yếu tố sau đây khi quyết định giữa việc lựa chọn trị liệu tâm lý hay dùng thuốc.

Những người trải qua trầm cảm trong số chúng ta thường đối mặt với một quyết định quan trọng: Đâu là cách tốt nhất để điều trị nó? Các lựa chọn phổ biến nhất là dùng thuốc và tâm lý trị liệu.
Cách đây nhiều năm, khi tôi đang phỏng vấn cho hệ sau đại học, dường như có một ý kiến chung cho rằng việc dùng thuốc là cách điều trị “thực thụ” cho bệnh trầm cảm. Đây là khoảng thời gian mà thuyết “mất cân bằng hóa học” về trầm cảm còn tồn tại và ảnh hưởng mạnh mẽ.
Phiên bản cơ bản của lý thuyết này là trầm cảm bị gây ra do mức độ các chất dẫn truyền thần kinh trong não thấp – là các chất hóa học như serotonin và norepinephrine. Nếu các yếu tố sinh học này dẫn đến trầm cảm, sẽ hợp lý khi cho rằng cách tốt nhất để khắc phục vấn đề tiềm ẩn (của trầm cảm) là giải pháp sinh học.
Do đó, các phương pháp điều trị như ‘’liệu pháp nhận thức hành vi’’ (CBT) được xem là yếu tố bổ sung hữu ích cho việc dùng thuốc, chứ không phải là phương pháp điều trị nghiêm túc, có hiệu quả độc lập (có lẽ ngoại trừ các dạng trầm cảm nhẹ, cấp tính).
Đọc tiếp “Giải Pháp Nào Tốt Nhất Để Điều Trị Trầm Cảm?”Nên Nói Gì (Và Không Nên Nói Gì) Với Người Đang Đau Buồn Về Việc Tự Tử?
Thật khó để biết nên nói gì với một người đang trong cơn đau buồn; khi ai đó đang đau buồn về việc tự tử của một người thân yêu, những lời nói phù hợp (hoặc bất kỳ lời nào) càng trở nên khó diễn đạt và gây khó xử. Việc tự tử có thể khiến những người còn sống cảm thấy tức giận, bối rối và tội lỗi, và trong trạng thái này, đôi khi ngay cả những lời nói mang thiện ý cũng có thể gây tổn thương.
Đừng nói: “Tôi hiểu bạn cảm thấy thế nào”
Tôi đã liên hệ với Debbie Posnien, giám đốc điều hành của Mạng lưới Phòng chống Tự tử có trụ sở tại Minden, Nev. để xin lời khuyên. Cô nói: “Đừng nói ‘Tôi hiểu những gì bạn đang trải qua.’ Trừ khi bạn thực sự hiểu.”
Điều này vang dội sâu trong tôi. Vài ngày sau khi mẹ tôi tự kết liễu đời mình vào năm 2009, chồng tôi đã đưa tôi và đứa con mới sinh của chúng tôi đi khám lần đầu tiên sau khi sinh. Tôi vẫn còn choáng váng vì tin mẹ tôi tự tử; bà đã qua đời khi con tôi được 1 tuần tuổi. Tôi đã không ngủ; tôi hầu như không thể nói chuyện; thật khó để thuyết phục bản thân rời khỏi nhà để đi kiểm tra sức khỏe – mọi dây thần kinh trong cơ thể tôi đều căng thẳng, chuẩn bị tinh thần cho tai họa tiếp theo.
“Tôi Là Một Nhà Trị Liệu, Nhưng Tôi Không Phải Là Nhà Trị Liệu Của Cậu.”
Cách đây không lâu, một người bạn thân của tôi đang phải vật lộn với một quyết định lớn của cuộc đời: Cô nên kết hôn với người yêu lâu năm của mình, hay đã đến lúc phải chia tay? “Hãy là nhà trị liệu của mình!” Cô ấy đã khẩn cầu tôi khi hai chúng tôi đang đi chơi với một nhóm bạn. Tôi đã cố gắng lảng tránh vấn đề, nhưng cô ấy vẫn tiếp tục muốn nghe lời khuyên của tôi, như thể đó là trò hay của một bữa tiệc vậy. Trong suốt đêm đó, tôi ngồi quan sát những người bạn khác cùng đưa ra ý kiến riêng của họ về người bạn đời của cô ấy và tôi chỉ chia sẻ những suy nghĩ của mình sau cùng, khi mà cả hai đã có được sự riêng tư.
Tôi nói: “Cậu sẽ phải tìm ra những gì bản thân mong đợi từ một cuộc hôn nhân. Không ai khác có thể quyết định điều mà cậu coi trọng là gì.” Thậm chí trước khi nói vậy tôi đã biết rằng đó không phải là loại lời khuyên mà cô ấy mong muốn được nghe.
Cách Tìm Đúng Nhà Trị Liệu Cho Bạn
Những lời khuyên được ủng hộ bởi các chuyên gia dưới đây sẽ giúp việc tìm kiếm trị liệu ít nhọc nhằn hơn.
ILLUSTRATION: YUKAI DU FOR HUFFPOST; PHOTOS: GETTY
Đây là những gì mà bạn cần biết về các loại liệu pháp ngoài kia, từ liệu pháp nhận thức hành vi đến liệu pháp tâm động năng, cho đến EMDR và hơn thế nữa.
Làm việc với một nhà trị liệu tốt có thể đem đến thay đổi tích cực trong cuộc sống của bạn, nhưng con đường tìm được “Dr. Right” lắm lúc có thể gập ghềnh và quanh co. Lý tưởng thì bạn sẽ muốn một người nào đó có địa điểm làm việc thuận tiện cho bạn, người đang tiếp nhận những thân chủ mới, có kinh nghiệm đối phó với tập hợp nhiều vấn đề đặc trưng của bạn, khiến bạn cảm thấy thoải mái và lạy trời họ sẽ chấp thuận phí bảo hiểm của bạn hoặc yêu cầu khoản phí thanh toán có thể chấp nhận được.
Để đơn giản hóa thứ có thể là một quá trình nặng nề, chúng tôi đã nói chuyện với các chuyên gia sức khỏe tâm thần để giúp bạn nắm rõ hơn về các kiểu nhà trị liệu khác nhau ngoài kia, các cách tiếp cận đa dạng trong trị liệu và cách thức để xác định người phù hợp với nhu cầu của bạn nhất.
Các kiểu nhà trị liệu
Đối với những người mới bắt đầu, bất cứ một nhà chuyên môn về sức khỏe tâm thần nào thực hành trị liệu bằng lời nói – dù đó là một tâm lý gia, một bác sĩ tâm thần, một nhà trị liệu hôn nhân và gia đình, một chuyên viên công tác xã hội lâm sàng được cấp phép hay một nhà tham vấn chuyên nghiệp được cấp phép – đều có thể xếp dưới chức danh “nhà trị liệu tâm lý” (“psychotherapist”), như Tara Griffith Baker, nhà trị liệu hôn nhân và gia đình, đồng thời là giám đốc điều hành của Wellspace SF, đã giải thích.
Đọc tiếp “Cách Tìm Đúng Nhà Trị Liệu Cho Bạn”Hiểu Về Các Loại Trầm Cảm, Sâu Xa Hơn Rối Loạn Trầm Cảm Chủ Yếu
Bức tranh sơn dầu được vẽ năm 1890, 2 tháng trước khi Vincent van Gogh chết vì tự tử.
Nguồn: Ông cụ buồn bã (Bên ngưỡng cửa vĩnh hằng) của Vincent van Gogh/Public Domain
Trầm cảm là một tình trạng nghiêm trọng, phức tạp của con người và đã làm khổ loài người trong nhiều thiên niên kỷ. Nỗ lực xác định và điều trị các bệnh trầm cảm cũng lâu đời như chính lĩnh vực y học và đã có trước khi ngành tâm thần học khoa học hiện đại được thành lập vào những năm 1800. Hệ thống phân loại tâm thần học hiện tại, DSM-5, bao gồm một chẩn đoán duy nhất cho trầm cảm: rối loạn trầm cảm chủ yếu (MDD).
Trầm cảm là một tình trạng nghiêm trọng, phức tạp của con người và đã làm khổ loài người trong nhiều thiên niên kỷ. Nỗ lực xác định và điều trị các bệnh trầm cảm cũng lâu đời như chính lĩnh vực y học và đã có trước khi ngành tâm thần học khoa học hiện đại được thành lập vào những năm 1800. Hệ thống phân loại tâm thần học hiện tại, DSM-5, bao gồm một chẩn đoán duy nhất cho trầm cảm: rối loạn trầm cảm chủ yếu (MDD).
Tuy nhiên, ý kiến cho rằng tất cả các loại trầm cảm đại diện cho cùng một dạng tâm bệnh, tức là MDD, là một khái niệm tương đối mới trong lý thuyết tâm thần học. Trong phần lớn thế kỷ 20, trầm cảm được khái niệm hóa như một tình trạng không đồng nhất (heterogeneous) bao gồm nhiều loại khác nhau, được cho là có các nguyên nhân ngầm ẩn khác nhau và được điều trị dựa theo đó. Phân biệt trầm cảm trên cơ sở nguyên nhân của nó đã từng được cho là có tầm quan trọng hàng đầu trong việc xác định quá trình điều trị tốt nhất.
Cách Để Trở Thành Một Người Lắng Nghe Tích Cực
Nhiều người thường quan niệm sai lầm rằng giao tiếp chỉ cần tập trung vào khả năng truyền đạt những gì ta muốn nói. Chúng ta thường quên hoặc bỏ qua một trong những yếu tố quan trọng nhất của giao tiếp, đó là LẮNG NGHE.
Lắng nghe không chỉ là chú ý vào những gì đang được nói tới mà còn ở cách nói như thế nào, ngữ điệu, cách sử dụng từ ngữ và cả ngôn ngữ cơ thể. Có thể sẽ khó tin nhưng lắng nghe là một kỹ năng dù bạn bẩm sinh đã có hay không thì bạn vẫn chắc chắn có thể học được. Thực tế ngày nay, kỹ năng lắng nghe tích cực đang được dạy ở các trường học và môi trường làm việc để giúp đảm bảo sự thấu hiểu và sản phẩm công việc tốt hơn, tóm lại là để giúp việc giao tiếp có ý nghĩa và hiệu quả.
Phần lớn chúng ta lắng nghe để phản ứng lại hơn là để hiểu. Việc lắng nghe cẩn thận để hiểu quan điểm của người nói được gọi là lắng nghe chủ động (active-listening). Rõ ràng là điều này đề cập đến việc lắng nghe cảm xúc của người nói. Kỹ năng lắng nghe chủ động hay lắng nghe tích cực có thể giúp duy trì những mối quan hệ lành mạnh, tránh những hiểu lầm, khắc phục những mâu thuẫn và tìm ra giải pháp cho các vấn đề.
Dưới đây là một số mẹo có thể giúp bạn trở thành một người lắng nghe tích cực:
1. Sự chú tâm:
Bất kỳ khi nào ai đó đến nói chuyện cùng bạn, hãy lắng nghe với sự chú tâm không bị phân tán. Việc lắng nghe đòi hỏi bạn chú tâm hoàn toàn đến người nói. Lắng nghe khi bạn đang bận làm một việc gì đó khác cho thấy rằng bạn chưa thật sự lắng nghe. Vậy nên, khi con trẻ tìm đến bạn và kể về những chuyện đã xảy ra tại trường học hoặc khi bạn đời của bạn tâm sự về một ngày làm việc của họ, hãy đặt tất cả những thứ mà bạn đang làm sang một bên và dành toàn bộ sự chú tâm của mình cho người đang nói chuyện với mình. Tất nhiên, đôi khi bạn thật sự bận rộn và không thể cùng trò chuyện. Điều tốt nhất mà bạn nên làm trong trường hợp đó là nói với người kia rằng bạn sẽ lắng nghe họ sớm nhất có thể, ngay khi bạn hoàn thành công việc của mình. Việc chú tâm có thể truyền đạt sự tôn trọng và hứng thú thật sự của bạn đến với người nói.
Đọc tiếp “Cách Để Trở Thành Một Người Lắng Nghe Tích Cực”Người Độc Hại: Cách Nhận Biết Và Tránh Xa Họ
Những người ái kỷ, hai mặt và ưa cằn nhằn thường gây ra các mâu thuẫn liên cá nhân.
Vào những năm đầu sự nghiệp, tôi đã hợp tác với một đồng nghiệp có kinh nghiệm lâu năm để viết tài trợ nghiên cứu. Khi chúng tôi đang bàn luận về một nghiên cứu trước đó, tôi đã đặc biệt phê bình những nhà nghiên cứu khác. Đồng nghiệp của tôi, cũng là một cố vấn của tôi về những khía cạnh khác trong cuộc sống, đã cắt ngang lời phê bình của tôi. Theo cách vừa ủng hộ vừa thẳng thắng, anh ấy chỉ nói, “Có hai dạng người, một dạng thích đóng góp và một dạng thích chê bai. Bạn phải biết rằng cách tốt nhất để gầy dựng sự nghiệp và cuộc đời của bạn là bằng chính thành tựu của bạn, không phải bằng cách chỉ trích thành tựu của người khác. Mọi người sẽ luôn nhớ bạn là dạng người gì, và họ sẽ tin hoặc nghi ngờ bạn dựa trên điều đó.”
Hiếm khi tôi nghe được những lời chân thật hay thông thái hơn. Những người chỉ biết chỉ trích sẽ sớm bị lãng quên – những người có đóng góp mang tính xây dựng sẽ trở thành một phần của lịch sử. Lời khuyên răn này không chỉ áp dụng được vào cách ta hành xử mà còn có tính ứng dụng quan trọng trong cách ta chọn bạn và lựa chọn sẽ tin tưởng ai. Khi lên kế hoạch cho cuộc đời bạn, hãy giữ những người tốt bụng, luôn hiện diện để giúp đỡ và có trái tim nhân hậu xung quanh bạn. Trên hết, tránh xa những người với nhân cách độc hại. Dựa trên công trình của nhà nhân cách học Theodore Millon, ta có thể có một cái nhìn sâu hơn để xem họ là những người như thế nào.
Hãy chọn bạn thật kỹ lưỡng
“Tình bạn khiến cho sự thành đạt càng thêm rực rỡ và giảm bớt thiệt hại bằng cách sẻ chia nó,” theo triết gia Cicero. Các nghiên cứu đã liên tục khẳng định rằng sự giúp đỡ, hỗ trợ của những người khác là yếu tố đơn lẻ hiệu quả nhất để dự đoán khả năng phục hồi của con người. Tuy nhiên, hãy luôn nhớ chọn bạn thật kỹ lưỡng. Max Ehrmann từng nói “Hãy rèn luyện tính thận trọng vì… thế giới luôn đầy những mánh khóe cạm bẫy.’’ (Max Ehrmann, 1927, Desiderata). Sự phản bội sẽ đem đến nỗi đau kéo dài suốt đời. Những người đã phản bội người khác cũng sẽ phản bội ta. Vì vậy, hãy chọn bạn một cách có chọn lọc.
Đọc tiếp “Người Độc Hại: Cách Nhận Biết Và Tránh Xa Họ”Cha Mẹ Vừa Đủ Tốt Là Cha Mẹ Tốt Nhất
Nếu chúng ta định nghĩa việc nuôi dạy con cái là việc chăm sóc đứa trẻ của một ai đó thì cha mẹ tốt nhất không phải là người nuôi dạy con cái nhiều nhất, và chắc chắn cũng không phải là người nuôi dạy con cái ít nhất, mà là người người nuôi dạy con cái vừa đủ.
Khái niệm về cha mẹ đủ tốt của Bruno Bettelheim đến từ các tác phẩm của nhà phân tâm học và bác sĩ nhi khoa người Anh Donald Winnicott, mặc dù Winnicott chỉ quan tâm đến các bà mẹ và thuật ngữ của ông là người mẹ đủ tốt. Bettelheim không chỉ thống nhất hoá khái niệm bao gồm cả hai giới của cha mẹ, mà còn đưa nó đến theo cách có ý nghĩa với những người bình thường như tôi.
Bài này được lấy cảm hứng từ cuốn sách A Good Enough Parent của Bettelheim. Những ý tưởng dưới đây có thể không phù hợp hoàn toàn với ông ấy, nhưng cũng gần giống. Chúng là những ý tưởng của Bettelheim mà tôi đã chắt lọc lại. Và như tôi thấy cũng như Bettelheim đã thấy khá nhiều, cha mẹ đủ tốt có những đặc điểm sau:
Cha mẹ đủ tốt không cố gắng trở thành cha mẹ hoàn hảo và không mong đợi sự hoàn hảo từ con cái
Trong lời nói đầu của cuốn sách của mình, Bettelheim đã viết: “Để có thể nuôi dạy một đứa trẻ tốt, chúng ta không nên cố gắng trở thành một người cha mẹ hoàn hảo, cũng như người ta không nên mong đợi một đứa trẻ hay trở thành một cá thể hoàn hảo. Sự hoàn hảo không nằm trong tầm tay của con người bình thường. Những nỗ lực để đạt được nó thường gây trở ngại với những phản ứng khoan dung đối với sự không hoàn hảo của người khác (điều tạo nên những mối tương quan tốt đẹp của con người), bao gồm cả con của một người nào đó.”
Một trong những vấn đề với sự kỳ vọng của sự hoàn hảo là mọi khuyết điểm, bao gồm cả những điều mà người ta không thể làm gì hơn, đều trở nên phóng đại. Nếu bạn là nhà sản xuất máy móc hoặc đồ nội thất, việc tìm kiếm sự hoàn hảo có thể là một điều tốt, bởi vì sự không hoàn hảo trong máy móc và đồ nội thất có thể được sửa chữa; nhưng phấn đấu cho sự hoàn hảo như một bậc cha mẹ không phải là một điều tốt, bởi vì sự không hoàn hảo ở con người là không thể tránh khỏi, chúng là một phần của tình trạng con người. Thật vậy, thật khó để tưởng tượng sự hoàn hảo có thể là gì ở một con người.
Đọc tiếp “Cha Mẹ Vừa Đủ Tốt Là Cha Mẹ Tốt Nhất”Sự Khác Biệt Giữa Khai Vấn Và Tham Vấn Tâm Lý Là Gì?
Giữa hai sự lựa chọn là khai vấn và tham vấn, phương pháp nào sẽ phù hợp hơn cho các vấn đề của bạn? Và những hiểu lầm giữa khai vấn với tham vấn bạn cần biết là gì?
Khai vấn cuộc sống (Life coaching) là gì?
Một “khai vấn viên cuộc sống” là người được đào tạo để giúp bạn thấy rõ bạn đang ở đâu hôm nay, để từ đó bạn có thể tìm những cách thức thúc đẩy bản thân đạt được mục tiêu của mình.
Họ không nói cho bạn biết phải làm gì, họ đóng vai trò là một “ban cố vấn” để giúp bạn khám phá những gì bạn muốn làm.
Tham vấn tâm lý là gì?
Nói chung, một “nhà tham vấn” là người tạo ra một không gian an toàn và hỗ trợ để bạn khám phá ra bạn là ai và bạn muốn gì trong cuộc sống. Họ giúp bạn nhận định và giải quyết vấn đề.
Họ là một “hệ thống hỗ trợ” giúp bạn có được sức mạnh và sự rõ ràng để ứng phó với vấn để khó khăn và tiến về phía trước.
Nghe có vẻ như chúng rất giống nhau?
Khai vấn viên và nhà tham vấn tương đồng vì những điều sau đây:
Đọc tiếp “Sự Khác Biệt Giữa Khai Vấn Và Tham Vấn Tâm Lý Là Gì?”4 Kiểu Tang Chế Chưa Ai Nói Cho Bạn Biết
Và vì sao việc chúng ta gọi chúng là tang chế lại quan trọng.
Từ “tang chế” (grief) chỉ được hiểu như là phản ứng với cái chết/sự qua đời. Tuy nhiên, cách hiểu hạn hẹp đó lại không thể bao trùm các trải nghiệm gây ra và kích hoạt nỗi tang chế của con người. Sau đây là 4 kiểu tang chế chúng ta trải qua nhưng không liên quan gì đến cái chết:
1. Mất mát về căn tính: Mất một vai trò hay tư cách
Ví dụ bao gồm:
Một người trải qua việc ly hôn cảm thấy mất mát khi không còn là vợ/chồng.
Một người sống sót sau căn bệnh ung thư vú cảm thấy mất mát sự nữ tính sau khi phẫu thuật cắt bỏ hai tuyến vú.
Người cha/mẹ có con cái đã trưởng thành và rời nhà trở nên thương tiếc khi mất mát căn tính như một người cha/mẹ theo nghĩa trực tiếp nhất.
Một người mất việc hay đổi nghề cảm thấy mất mát về căn tính.
Một người rời khỏi một nhóm tôn giáo cảm thấy mất mát về sự liên kết và cộng đồng.
Bí Mật Của Sự Gắn Bó: Bạn Là Một Người Bạn Đời An Toàn, Tránh Né Hay Lo Âu?
Không dễ dàng để tìm được một tình yêu trường cửu, nhưng bằng cách nhận ra kiểu gắn bó của mình, bạn có thể nhận thức rõ hơn trong mối quan hệ và ngừng việc tự hủy hoại bản thân mình.

Chính cuộc chia tay đã thay đổi cuộc sống của Amir Levine. Mười lăm năm trước, anh nói với người bạn trai của mình rằng anh đã yêu cậu ấy và muốn họ thành một đôi. Người bạn trai ấy đã chạy trốn đến tận phía bên kia đất nước. Cái kết của cuộc tình này khiến Levine rất đau lòng. Tại thời điểm đó, anh còn là sinh viên của Đại học Columbia ở New York, nơi mà hiện nay anh đang là phó giáo sư (assistant professor) về tâm thần học lâm sàng. Anh từng làm việc trong một chương trình điều dưỡng trị liệu, giúp các bà mẹ gặp rối loạn stress sau sang chấn xây dựng mối quan hệ gắn bó với con của họ. Nhờ công việc này, anh có ấn tượng với khoa học về sự gắn bó của người trưởng thành.
Trong những năm từ 1950, nhà tâm lý và tâm thần học có sức ảnh hưởng là John Bowlby đã quan sát tác động cả đời của những mối quan hệ đầu đời giữa con cái và cha mẹ hay những người chăm sóc chính: lý thuyết về sự gắn bó, chủ đề đã được nghiên cứu và ứng dụng rộng rãi kể từ đó. Có 3 kiểu gắn bó chính: an toàn, lo âu và né tránh.
Đọc tiếp “Bí Mật Của Sự Gắn Bó: Bạn Là Một Người Bạn Đời An Toàn, Tránh Né Hay Lo Âu?”10 Điều Người Mắc Chứng Rối Loạn Nhân Cách Ranh Giới Muốn Bạn Biết
Theo Viện Sức khỏe Tâm thần Quốc gia (National Institute of Mental Health), “rối loạn nhân cách ranh giới (BPD) là một bệnh tâm thần được biểu hiện bằng một mô thức liên tục của việc thay đổi tâm trạng, hình ảnh bản thân và hành vi”. Do đó người mắc bệnh BPD thường hành động bốc đồng, có những mối quan hệ thất thường và thường trải qua các giai đoạn tức giận, trầm cảm và lo âu.
Nhưng với những người chưa từng trải qua sự nặng nề của BPD trực tiếp bởi chính mình hoặc gián tiếp qua người thân, thì mô tả trên có thể không có ý nghĩa nhiều với bạn.
Dưới đây là một số điều chúng tôi muốn bạn biết về BPD:
Chúng tôi cảm nhận quá nhiều
Theo Marsha Linehan – người sáng tạo ra liệu pháp hành vi biện chứng (DBT), những người mắc bệnh BPD rất nhạy cảm về mặt cảm xúc từ khi sinh ra. Sự nhạy cảm đáng kinh ngạc này khiến những người mắc bệnh BPD cảm nhận cảm xúc ở mức độ cao và dữ dội hơn so với tiêu chuẩn. Điều này đặc biệt gây khó khăn trong các tình huống căng thẳng, khi mà các vấn đề rối loạn điều hòa cảm xúc bẩm sinh của chúng tôi càng trở nên khó quản lý. Chúng tôi thật sự không cố ý hành xử theo cảm xúc của mình quá thường xuyên như thế.
Đọc tiếp “10 Điều Người Mắc Chứng Rối Loạn Nhân Cách Ranh Giới Muốn Bạn Biết”Một Đứa Trẻ Trở Thành Một Người Ái Kỷ Như Thế Nào?
Cách thức nuôi dạy nào sẽ khiến trẻ phát triển thành người có rối loạn nhân cách ái kỷ?
Tôi thường được hỏi rằng “Cách thức nuôi dạy nào sẽ khiến trẻ phát triển thành người có rối loạn nhân cách ái kỷ?” hoặc “Có phải trẻ có bố mẹ là những người ái kỷ sẽ có nguy cơ trở thành người ái kỷ hay không?”. Bài viết hôm nay sẽ trình bày một ít thông tin về vấn đề trên.

Điều gì sẽ dẫn con người đến rối loạn nhân cách ái kỷ?
Rối loạn nhân cách ái kỷ là một sản phẩm phụ từ một số môi trường gia đình thời ấu thơ nhất định. Mọi đứa trẻ đều muốn có được sự đồng thuận và chú ý từ bố mẹ. Trẻ thích nghi với gia đình của mình, và đôi khi sự thích nghi hữu hiệu và hợp lý nhất với một vài hoàn cảnh gia đình chính là trở thành một người ái kỷ.
Làm Thế Nào Để Ta Biết Liệu Ta Có Cần Trị Liệu Tâm Lý?
Tác phẩm này là một phần của loạt bài quốc tế của huffpost về tâm lý trị liệu.

Đối với một số người, quyết định tìm kiếm trị liệu là một điều dễ dàng – họ đã nhận được một chẩn đoán về sức khỏe tâm thần mà họ biết rằng họ không thể tự mình xử lý, hoặc họ muốn thử một loại liệu pháp tâm lý nào đó.
Nhưng bạn không cần phải có một chẩn đoán cụ thể để hưởng lợi từ liệu pháp tâm lý.”Hầu hết chúng ta đều có những mối quan hệ cần được phục hồi, và hầu hết chúng ta cũng đều có một số thói quen hoặc hành vi mà ta muốn thay đổi.” – nhà trị liệu tâm lý có cơ sở tại Toronto, Bronwyn Singleton, làm việc với cả cá nhân và cặp đôi, đã nói với HuffPost Canada. Cô cho biết có một số điểm tương đồng đã thúc đẩy thân chủ của cô tìm kiếm liệu pháp tâm lý. Hãy đọc tiếp để tìm hiểu xem liệu tâm lý trị liệu có thể hỗ trợ gì cho bạn không nhé.
Những Thách Thức Về Sức Khỏe Tinh Thần Trong Cộng Đồng LGBTQ+
Là một người đàn ông đồng tính, những cảm giác đầu tiên của tôi về sự hấp dẫn với những người đàn ông khác trong thời thanh niên luôn đi kèm nhận thức rằng chúng mâu thuẫn với kỳ vọng của bố mẹ nhập cư của tôi. Tôi kìm hãm việc thể hiện xu hướng tính dục của mình ra bên ngoài và thu rút. Dần dần tôi trở nên trầm cảm và lo lắng. Tôi cảm thấy áp lực khi đi ngược lại với mong đợi của gia đình và xã hội.
Cuối cùng tôi cũng tìm thấy sự an ủi từ một nhóm bạn trung học phổ thông. Họ hầu hết là những người phụ nữ trẻ, thuộc nhóm thiểu số và “phản văn hóa”, đồng thời là những cá thể không thích ứng được với kỳ vọng của gia đình. Thật không may, tôi buộc phải rời khỏi họ khi cùng gia đình chuyển đến thị trấn nơi mà tôi theo học đại học. Nơi ở mới này không có cộng đồng người đồng tính luyến ái hay mạng lưới bạn bè. Niềm hy vọng tan biến, và một ngày nọ tôi đã thử tự sát.

Đáng buồn là câu chuyện trên không hề hiếm thấy trong cộng đồng của tôi, khi mà những người thuộc LGBTQ có nguy cơ tự sát nhiều hơn. Những người trưởng thành thuộc LGB cũng trải qua các vấn đề về sức khỏe tinh thần cao hơn gấp đôi so với những người dị tính.
Có rất nhiều nguyên do như sự phân biệt đối xử, định kiến, bạo lực và chối bỏ gia đình mà những người thuộc LGBTQ+ phải đối mặt. Mặc dù khá khen rằng trong thập kỷ qua đã ngày càng có nhiều những cộng đồng bảo đảm quyền lợi bình đẳng, sự bảo vệ không phân biệt đối xử và tăng cường sự hỗ trợ công khai về quyền công dân và chính trị của họ, chúng ta vẫn còn một chặng đường dài khi nhắc đến sức khỏe tinh thần của cộng đồng LGBTQ+.
Sau đây là một số thử thách chính mà cộng đồng họ đang phải đối mặt cũng như các đề xuất cải thiện tình hình.
Công khai xu hướng tính dục và sự ghẻ lạnh của gia đình
Sự khước từ của gia đình và bạn bè thân thiết là một trong những trải nghiệm gây chấn thương lớn nhất đến các thành viên thuộc LGBTQ+. “Coming out” là một quá trình vô cùng khó khăn. Theo một khảo sát năm 2013, chỉ 56% đã nói với mẹ của mình, 39% với bố, và 40% bị gia đình, bạn bè thân thiết khước từ.
Lạm dụng chất và thiếu sự hỗ trợ
Thời đại học và những năm đầu làm việc của tôi là sự nỗ lực không ngừng nghỉ với rất ít thời gian để chăm sóc bản thân và tự suy ngẫm. Tôi đã trốn chạy bằng những chầu rượu và các hành vì tình dục nguy hiểm. Lạm dụng chất là một vấn đề trong cộng đồng LGBTQ+. Nghiên cứu cho thấy 44% người trưởng thành thuộc LGB gặp vấn đề với chứng nghiện rượu so với 24-33% của những vấn đề khác.
Tôi cũng phải vật lộn với sự kỳ thị về những ca tử vong vì HIV trong cộng đồng mới của tôi. Việc cận kề với cái chết buộc tôi phải đặt nghi vấn về một vài vấn đề cơ bản trong cuộc sống. Tôi đã không đương đầu tốt lắm và cũng không thể dựa vào sự hỗ trợ hay an ủi của gia đình nên tôi phải tìm kiếm sự giúp đỡ từ phạm vi rộng lớn hơn.
Thiếu hụt sự chăm sóc sức khỏe
Những trải nghiệm về sức khỏe tinh thần của cộng đồng LGBTQ+ rất có tính cá nhân. Nhu cầu về sức khỏe của cộng đồng LGBTQ+ thường được nhóm lại với nhau, nhưng trong đó mỗi cộng đồng nhỏ sẽ đại diện cho một nhóm người riêng biệt cùng những khó khăn về sức khỏe tinh thần đặc trưng, tỷ lệ các bệnh lý tâm thần, trải nghiệm và cách thức đối phó riêng biệt. Chúng ta nên đối phó với những vấn đề này một cách phù hợp. Thêm vào đó, hiểu biết về ngôn ngữ phù hợp để mô tả bản dạng giới và xu hướng tính dục có vai trò quan trọng trong việc thấu hiểu và nhận ra sự đa dạng này.
Nhận được sự quan tâm và thấu hiểu từ bác sĩ có thể tạo ra khác biệt cực kì lớn nhưng rất nhiều người không được tiếp cận đến mức độ chăm sóc như thế. Việc điều trị sức khỏe tinh thần hiệu quả gặp phải những trở ngại chủ yếu như sự phiền nhiễu có hệ thống và thiếu sự bình đẳng văn hóa, thêm vào đó là mức hỗ trợ bảo hiểm thấp. Vì vậy, 30% những người trưởng thành thuộc LGB sẽ trì hoãn hoặc không tìm kiếm sự chăm sóc y tế nhiều hơn so với 17% trong các cộng đồng khác.
Những cá nhân được điều trị đôi khi sẽ sợ hãi khi bị lộ ra xu hướng tính dục hay bản dạng giới vì nỗi sợ bị phân biệt đối xử và phân biệt giới tính. Vì thế, các bác sĩ thường không nhận thức được một số nhu cầu cụ thể của bệnh nhân LGBTQ+, điều làm giới hạn khả năng chữa trị và đưa ra những lời khuyên hợp lý.
Đề xuất cải thiện tình hình
Có rất nhiều cách cải thiện việc chăm sóc sức khỏe tinh thần, bao gồm can thiệp sớm, điều trị thích hợp và toàn diện, sự ủng hộ từ gia đình. Nhìn nhận được những thử thách của việc “come out” và nguy cơ thiếu sự hỗ trợ từ gia đình gốc hay gia đình nuôi là một điều quan trọng. Các chuyên viên chăm sóc sức khỏe cũng phải giải quyết được vấn đề thành kiến tuyệt đối và định khuôn.
Có những cách đơn giản mà những người cung cấp dịch vụ chăm sóc sức khỏe có thể làm để tạo một môi trường điều trị cởi mở. Họ có thể công khai một chính sách không phân biệt đối xử thật nổi bật như một lá cờ lục sắc hoặc tam sắc. Cung cấp nguồn tài liệu đọc hiểu có liên quan đến cộng đồng cũng như biết về những nguồn lực hỗ trợ LGBTQ+ của địa phương. Cũng sẽ rất hữu ích khi nhân viên tránh những phỏng đoán về bản dạng giới hay xu hướng tính dục dựa trên ngoại hình và hỏi về đại từ danh xưng mà họ chọn. Đồng thời nên sử dụng ngôn ngữ thích hợp về giới trên các mẫu đơn cũng như trong khi giao tiếp với bệnh nhân.
Cần có nhiều hơn những nghiên cứu về nhu cầu sức khỏe tinh thần của cộng đồng LGBTQ+. Chúng ta có thể nghiên cứu dễ dàng nếu cộng đồng LGBTQ+ có thể hoàn toàn xác định được họ trong những phiếu khảo sát này. Xóa bỏ hàng rào định kiến và bị khước từ trong việc “come out” là yếu tố quyết định giúp xác định được những nguy cơ khác mà họ đang đối mặt. Thêm vào đó, việc các thành viên của LGBTQ+ nhận dạng bản thân sẽ giúp làm giàu thêm các nghiên cứu về nhu cầu sức khỏe tinh thần của cộng đồng họ.
Ai cũng xứng đáng được chăm sóc sức khỏe tinh thần hiệu quả
Sau lần thứ ba tôi phải vào phòng cấp cứu vì những cơn đau ngực nghiêm trọng, tôi nhận ra thậm chí sau khi sống sót khỏi lần tự sát và đối mặt với nỗi buồn mất mát chồng chất trước sự ra đi của bạn bè và bệnh nhân mắc HIV, tôi nhận ra mình vẫn chưa tạo nên nhiều thay đổi tích cực trong cuộc đời mình. Tôi muốn được sống hết mình nên đã bắt đầu chú ý đến sức khỏe và tự chăm sóc bản thân hơn. Cuối cùng, tôi kết luận rằng gặp gỡ một nhà trị liệu sẽ có ích, và dù đã có những khởi đầu thất bại, tôi tin sẽ tìm được mảnh ghép phù hợp với nhu cầu được tham vấn của mình.
Xử lí hiệu quả sự khác bất bình đẳng về sức khỏe tinh thần của cộng đồng LGBTQ+ sẽ khiến cho xã hội, bao gồm bạn bè, gia đình và các chuyên viên y tế phải phê chuẩn, chấp nhận và tôn trọng cộng đồng LGBTQ+. Ai cũng xứng đáng được tiếp cận dịch vụ chăm sóc sức khỏe tinh thần tốt và được hỗ trợ để có kết quả tốt nhất mà không phải quan tâm đến bản dạng giới hay xu hướng tính dục.
Nguồn: nami.org
Tác giả: Rui Pires, Katherine Ponte
Lược dịch: Crystel
Biên tập: The Uranian
Vì Sao Trị Liệu Phân Tâm Thường Tốn Nhiều Thời Gian?
Cuộc trò chuyện tình cờ tại một nhà hàng ở Manhattan.
Ann: Ba năm?? Cậu đã đến chỗ của nhà trị liệu tâm lý trong ba năm qua ư!!? Chuyện quái gì vậy. Mình biết là cậu không bị điên!
Maria: Mình không điên nhưng mình cảm thấy bế tắc. Mình chỉ muốn gặp ai đó thích hợp với mình và mỗi khi có một anh chàng thú vị xuất hiện thì mình lại bỏ chạy. Mình thậm chí đã hẹn hò với một người đã có gia đình – vậy đấy – Và bây giờ thì mình đang trong quá trình trị liệu phân tâm, bốn lần mỗi tuần, thậm chí sử dụng cả ghế trường kỷ bởi vì nó giúp giải phóng mình.
Ann: Trời đất, mình không thể tin là cậu muốn dành từng đấy thời gian để nói chuyện với một nhà tâm lý. Nó hẳn là cũng tốn cả khối tiền!
Liệu pháp phân tâm tốn thời gian
Liệu pháp này không nhất thiết phải tốn cả khối tiền, tuy nhiên nó tốn nhiều thời gian. Tôi sẽ giải thích điều này.
“Sue”, một thân chủ của tôi, bắt đầu trị liệu ở tuổi đôi mươi, tuy nhiên những vấn đề với sự gắn kết đã bắt đầu từ khi còn nhỏ. Cha cô đã qua đời trong một tai nạn xe hơi khi cô 5 tuổi. Sự mất mát đột ngột và bi thảm này đã ảnh hưởng đến cô theo nhiều cách, nhưng đặc biệt rõ ràng là nỗi sợ mất mát của cô. Việc rời xa mẹ trở nên đáng sợ và cô gặp khó khăn trong việc đi học trong một năm. Trong thực tế, nỗi sợ chia ly đã ám ảnh cô, khiến mối liên hệ với người khác trở nên rắc rối. Không phải là Sue đưa ra quyết định có ý thức để né tránh sự gần gũi, nhưng các sức mạnh vô thức (cơ chế phòng vệ) mạnh mẽ đã đảm nhận lấy vai trò bảo vệ cô khỏi tổn thương trong tương lai.
Đọc tiếp “Vì Sao Trị Liệu Phân Tâm Thường Tốn Nhiều Thời Gian?”
