Tìm kiếm một nhà trị liệu phù hợp cũng giống như việc hẹn hò vậy.
Để tìm thấy “người đó”, bạn cần phải hẹn hò với nhiều người, “lướt” qua nhiều tùy chọn và hiểu từng đối tượng. Trong công cuộc tìm kiếm của riêng mình, tôi đã tìm hiểu về các nhà trị liệu qua mạng, nhưng càng tìm càng hoang mang hơn cả lúc đầu.
Tôi đã phải nhờ người bạn thân nhất của mình giới thiệu nhà trị liệu cho tôi sau khi hoàn toàn lạc lối và chẳng tìm được manh mối nào. Thật an toàn khi tìm kiếm sự trợ giúp từ một chuyên gia uy tín được nhiều người giới thiệu – giống như cách mà tôi kiểm tra những người bạn chung trên Facebook trước khi đồng ý hẹn hò vậy.

Đáng buồn thay, đó vẫn chưa phải là sự kết nối phù hợp. Nhưng sau 3 năm “hẹn hò” ròng rã, cuối cùng tôi cũng tìm được “Người đó”, và như với bất kỳ mối quan hệ thành công nào, cô ấy rất xứng đáng với sự chờ đợi của tôi. Đây là những gì tôi đã học được trong cuộc hành trình của mình.
Xác định kiểu nhà trị liệu mà bạn cần.
Tiến sĩ David D. Burns, trợ giảng giáo sư lâm sàng danh dự tại khoa tâm thần học và khoa học hành vi Trường Đại học Stanford cho rằng: Nếu bạn đang mắc các chứng như gặp cơn hoảng loạn, trầm cảm, rối loạn căng thẳng sau sang chấn hoặc rối loạn ám ảnh cưỡng chế, hãy tìm một nhà tâm lý học lâm sàng hoặc nhân viên xã hội thay vì tìm một bác sĩ tâm thần.
Nếu vấn đề là rối loạn lưỡng cực, rối loạn trầm cảm, rối loạn nhân cách chống đối xã hội, rối loạn nhân cách ranh giới hoặc tâm thần phân liệt, tốt nhất bạn nên đến gặp bác sĩ tâm thần hoặc nhà tâm lý học có kinh nghiệm đáng kể trong chuyên ngành đó. Hiệp hội Tâm lý học Hoa Kỳ đã đưa danh sách đầy đủ nhiều lựa chọn. Tùy thuộc vào công ty bảo hiểm mà bạn có thể bị hạn chế vào một số chuyên gia chỉ trong mạng lưới của bạn.
Mặc dù vai trò của nhà tâm lý học chủ yếu là chẩn đoán và sử dụng các liệu pháp đương đầu bằng lời, họ sẽ không loại trừ khả năng phải dùng thuốc từ bác sĩ tâm thần nếu bạn vẫn tiếp tục trải qua những đau đớn dữ dội. Đối với nhiều bệnh nhân, Dr. Burns cho biết, thuốc có thể quan trọng và thậm chí là cứu sống họ. (Kết hợp các buổi trị liệu thông thường với thuốc có thể giúp giảm triệu chứng bền vững hơn so với việc điều trị riêng lẻ – nhưng để theo đuổi lộ trìnhấy bạn sẽ cần trao đổi với nhà trị liệu của mình.)
Cảm thấy được kết nối
Tôi đã học được điều này một cách khó khăn và tốn kém, rằng tôi cần một liên minh trị liệu mạnh mẽ với nhà trị liệu của mình. Tôi cần một người ấm áp, đáng tin cậy và trong tầm giá của tôi, còn những người mà tôi đã gặp đều không có được những điều trên. Cuối cùng, tôi đã chia tay với nhà trị liệu tâm lý của mình bằng tin nhắn, và bơ nhà tham vấn rối loạn ăn uống của tôi. Sau đó qua một cuộc điện thoại căng thẳng, một nhân viên tiếp nhận tại Trung tâm Lo Âu và Trầm cảm Montreal đã dựa trên nhu cầu của tôi và kết nối tôi với một nhân viên công tác xã hội lâm sàng.
Angela, nhân viên công tác xã hội của tôi, đã sử dụng liệu pháp nhận thức – hành vi (CBT) để giúp tôi có được quan điểm sáng suốt. Cô ấy không nhìn chằm chằm vào đồng hồ để đợi phiên tham vấn kết thúc và thường giữ tôi lại vài phút để cùng so sánh những chiếc váy cưới và nhẫn đính hôn của nhau. Tôi bước ra khỏi phiên trị liệu và tự hỏi liệu có vi phạm đạo đức không khi nhắn tin cho cô ấy những điều vụn vặt trong ngày chỉ vì tôi biết cô ấy hiểu tôi. Tất nhiên, nhà trị liệu không cần phải trở thành người bạn tốt của bạn, nhưng bạn nên thấy thoải mái và chia sẻ những suy nghĩ và cảm xúc của mình với họ. Nếu không, hãy tìm nhà trị liệu khác.
Hãy coi cuộc hẹn đầu tiên như một buổi hẹn hò.
Không ai hẹn hò buổi đầu mà không kiểm tra profile Facebook của người kia cả, tương tự với việc lựa chọn nhà trị liệu. Trước khi thực hiện cuộc gọi đầu tiên, hãy tìm kiếm thông tin nhà trị liệu trên các trang giống Yelp, chẳng hạn như Vitals, ZocDoc và Healthgrades. Hãy để ý những nhận xét chung chung như “Nhà trị liệu tốt” hoặc vô số bài đánh giá bốn hoặc năm sao.
Michelle Katz, một y tá, người ủng hộ chăm sóc sức khỏe và là tác giả của cuốn sách “Healthcare for Less” cho biết sẽ rất đáng cân nhắc nếu nhận xét được viết chi tiết. Vì vậy thay vì đánh giá “Nhà trị liệu giỏi” thì một bài đánh giá đáng chú ý hơn sẽ là: “Tôi có bảo hiểm của Blue Cross và nhà trị liệu này thực sự đã dành thời gian cho tôi và làm việc với vấn đề bảo hiểm của tôi. Ngay cả khi bảo hiểm đã hết thì họ vẫn viết đơn bác bỏ và hỗ trợ tôi, đảm bảo rằng bên bảo hiểm sẽ chi trả cho tổng số phiên nhất định.” Sẽ tốt hơn nữa nếu bạn lướt nhanh và tìm ra một vài tài liệu nghiên cứu, khám phá, hội thảo hoặc giải thưởng gần đây của họ.
Theo Katz, hãy có sự hoài nghi trước những đánh giá tiêu cực. Nên nhìn vào kiếu viết Nhìn chung, cô Katz cho rằng nhà trị liệu nào dành thời gian trả lời các bình luận về họ thường sẽ quan tâm đến công việc và danh tiếng của họ.
Gọi điện cho nhà trị liệu trong vài phút và hỏi họ thích điều gì nhất khi làm tham vấn. Hỏi xem nhà trị liệu đã theo học trường nào, đảm bảo chứng chỉ công nhận đàng hoàng chứ không phải chứng chỉ trực tuyến. Hỏi về chuyên ngành của họ, lưu ý việc họ cảm thấy thoải mái đến đâu khi bạn chia sẻ vấn đề của mình. Hãy hỏi các giấy phép của họ và tra cứu chúng để đảm bảo rằng nhà trị liệu không có bất kỳ vi phạm nào (thông tin này sẽ có sẵn tại các hội đồng cấp phép của tiểu bang như hội đồng cấp phép này ở Pennsylvania). Câu hỏi cuối cùng, nhà trị liệu đã bao giờ tham gia trị liệu chưa?, “Đừng đi trị liệu với một người còn chưa trị liệu trên bản thân.”
Katz nói rằng: “Hãy coi nó như một buổi hẹn hò. Bạn sẽ biết sự khác biệt giữa việc cảm thấy lo lắng và cảm thấy “Ồ, điều này không ổn rồi”.
Tìm kiếm các tùy chọn giá cả phải chăng.
Theo một cuộc khảo sát gần đây của tổ chức phi lợi nhuận Mental Health America, 56% trong số 40 triệu người Mỹ mắc các vấn đề sức khỏe tâm thần không tìm cách đi điều trị chủ yếu vì không có đủ bảo hiểm và chi phí cao. Nhưng điều đó không hẳn là đúng.
Trước tiên, hãy xác minh những loại chứng nhận mà bảo hiểm của bạn chấp nhận, những chẩn đoán cần phải có là gì, loại tài liệu bạn cần thiết và số phiên mà bảo hiểm sẽ chi trả. Katz đề nghị hãy hỏi nhà trị liệu của bạn về tỷ lệ tiền mặt, bởi vì các khoản khấu trừ và các chi phí khác có thể làm cho bảo hiểm đắt hơn một cách đáng ngạc nhiên đấy.
Cô nói: “Hãy xem nó gần với mức bảo hiểm mà bạn sẽ chi trả đến bao nhiêu có thể bạn sẽ thấy rằng trả bằng tiền mặt sẽ rẻ hơn.” “Thật không may, nếu bạn trả theo tỷ giá tiền mặt, bạn có thể sẽ không sử dụng tỷ giá đó để chống lại khoản khấu trừ được.”
Hơn nữa, việc thương lượng với bên cung cấp bảo hiểm có thể sẽ phức tạp ngay cả trong trường hợp tốt nhất, vì vậy hãy suy nghĩ chút nào. Hãy hướng tới các tổ chức phi lợi nhuận, ở đó sẽ cung cấp nhiều chuyên gia nhiệt huyết và được cấp phép với chi phí thấp hơn. Các trường cao đẳng và đại học thường có các trung tâm y tế với các nhà trị liệu cho học sinh với mức giá cạnh tranh hơn cũng như các văn phòng sức khỏe tâm thần của tiểu bang hoặc quận.
Các nhà tham vấn trong quá trình đào tạo thường phải thực hành ít nhất 1.500 giờ trước khi nhận được giấy phép, có nghĩa là họ đôi khi sẽ đề xuất các phiên giảm giá trong quá trình được giám sát bởi một nhà trị liệu cấp phép. Đối với sinh viên (được giám sát bởi nhà lâm sàng) bậc thạc sĩ và tiến sĩ cũng vậy. Sau khi đã được cấp phép, một số thậm chí sẽ vẫn giữ mức giảm đó với thân chủ của họ như một hình thức thể hiện lòng trung thành.
Cô Katz nói: “Họ trở thành gia đình với bạn, vì vậy bạn có thể yêu cầu họ thực hiện kế hoạch thanh toán.
Tần suất và hình thức cũng có thể giúp hỗ trợ về mặt chi phí. Thay vì đi hàng tuần, bạn có thể đề xuất đi mỗi tháng một lần hoặc chuyển các phiên của bạn sang Skype hoặc email. Tương tự, các dịch vụ trị liệu trực tuyến như BetterHelp, 7 Cups of Tea, BlahTherapy và Talkspace là những lựa chọn thay thế hiệu quả.
Cô Katz cho rằng: “Mọi thứ đều có thể thương lượng, nếu một nhà trị liệu không sẵn sàng thương lượng với bạn, đặc biệt là sau khi bạn đã trị liệu với họ một thời gian rồi thì có lẽ họ không phù hợp với bạn đâu”.
Thảo luận về lịch trình.
Gặp nhà trị liệu một khoảng lâu không có nghĩa đó là mối quan hệ trị liệu hoàn hảo đâu. Dr Burns nhận định rằng mối quan hệ hoặc nhu cầu của bạn có thể thay đổi theo thời gian, hoặc sự nghiệp của nhà trị liệu có thể đi theo một hướng khác. Tương tự, đối với một số người, mục tiêu không phải là trả tiền cho các buổi trị liệu đến suốt đời mà là để giúp bạn phục hồi hoặc học cách đối phó tốt hơn với các vấn đề khiến bạn phải đến gặp nhà trị liệu ngay từ đầu. Khi còn thực hành, ông ấy đã theo dõi cảm giác tức giận, lo lắng và hài lòng bằng cách đưa một bài kiểm tra cho bệnh nhân trước và sau các phiên trị liệu. Khi làm như vậy, ông ấy đã nhìn thấy những cải thiện chỉ sau vài giờ.
Ông cho rằng: “Nếu con trai hoặc con gái của tôi bị trầm cảm, tôi muốn chúng đến gặp một nhà trị liệu, người có thể giúp chúng cải thiện đáng kể chỉ trong một vài buổi điều trị, chứ không chỉ để chúng suy ngẫm về cuộc sống của mình trong nhiều tháng hoặc nhiều năm mà không có gì thay đổi.” Tuy nhiên, đối với những người khác, tiến độ chậm và thận trọng, có người hỗ trợ về lâu dài sẽ tốt hơn. Cũng như những thứ khác, lịch trình tốt nhất là lịch trình mà bạn thảo luận với nhà trị liệu.
Nguồn: The New York Times
Tác giả: Marissa Miller
Lược dịch: The Givers Team
